Chương 7

Ryy Nguyễn
Nguồn: metruyenhot.me
Tịnh Thành : Haizz ! Ba biết , dù bây giờ có nói gì đi chăng nữa thì con cũng vẫn luôn luôn giận ba . - Tịnh Tuyết : Nếu đã biết vậy thì phiền ông ra ngoài cho . Tôi còn phải chuẩn bị để ngày mai đi học . Đúng rồi , tôi cũng trả lại ông cái vòng này ! - Tịnh Thành : Đến cả kỉ vật ta tặng cho con mà con cũng không cần nữa sao ? - Tịnh Tuyết : Tôi là tiểu thư của Vân gia , bây giờ tôi không còn liên quan đến Tịnh gia các người nữa rồi . - Tịnh Thành : Được , nhưng xin con hãy giữ lại chiếc vòng này ... Con chỉ cần nói vậy là ba hiểu con hận ba đến nhường nào rồi ! - Tịnh Tuyết : Bây giờ thì mời ông ra ngoài . - Tịnh Thành : Được , ba đi ... ba đi . Nhưng con nhớ phải sống thật tốt nhé ! - Tịnh Tuyết : Tất nhiên là tôi phải sống tốt rồi , phải sống tốt để cho gia đình các người thấy chứ . - Tịnh Thành : Ba đi đây ! Tịnh Thành đi ra bên ngoài thì thấy Vân Bác Văn đang đứng trước cửa . - Tịnh Thành : Vân thiếu gia , phiền cậu chăm sóc Tuyết Tuyết thật tốt ... Vân Bác Văn chen ngang . - Vân Bác Văn : Ông không cần phải nói , tôi sẽ chăm sóc tốt cho Tuyết Nhi , còn hơn là Tịnh gia các người trong mấy năm qua nữa ! Ở Tịnh gia - Lâm Dao : Chắc chắn là con nhỏ Tịnh Tuyết đó đã nói gì với nhà họ Vân . Có vậy thì họ mới làm mất mặt chúng ta ! - Thanh Hân : Ba ... mẹ ... Có chuyện rồi ! - Tịnh Thành : Lại cái gì nữa đây ? - Thanh Hân : Ba mẹ xem clip này đi . Tất cả drama diễn ra trong buổi tiệc ngày hôm nay đã được phát tán rộng trên mạng xã hội rồi ! - Lâm Dao : Aisss chết tiệt ! Tôi phải giải quyết vụ này sạch sẽ . - Tịnh Thành : Bà định giải quyết thế nào ? Xét về quyền lực thì Vân gia đó hơn chúng ta về mọi mặt . Bà giải quyết là giải quyết cái gì ? - Lâm Dao : Ông đang lớn tiếng với tôi đó hả ? - Thanh Hân : Thôi đi , chuyện đã tới mức này mà ba mẹ vẫn còn cãi nhau nữa sao ? Còn danh dự hoa khôi của con ở trường ? Ngày mai ra lớp thể nào cũng bị trêu ghẹo cho mà xem . - Tịnh Thành : Chỉ còn cách ngày mai đến Vân gia để bàn bạc thôi ! Ở Vân gia - Tịnh Tuyết : Ba mẹ , có cần phải làm tới mức này không ? - Vân phu nhân : Tất nhiên , ai nói họ làm con gái mẹ tổn thương chứ ! - Vân Bác Văn : Con có ý kiến này , hay là ngày mai chúng ta cùng nhau đi chơi một chuyến đi . - Tịnh Tuyết : Không được rồi , em còn phải đi học nữa chứ . - Vân Bác Văn : Âyy ~ Đi học gì nữa , bây giờ phải vui chơi thỏa thích . - Vân lão gia : Con dạy cho em cái gì vậy hả ? Lớn rồi , đâu còn bé nữa đâu mà còn bỏ học đi chơi . - Tịnh Tuyết : Được rồi được rồi ! Con lên phòng chuẩn bị sách vở trước . - Vân phu nhân : Để mẹ bảo gì Trương pha cho con cốc sữa nhé ! - Tịnh Tuyết : Dạ , con cảm ơn mẹ . Con lên phòng trước . - Vân phu nhân : Ừmm Trong bếp . - Vân phu nhân : Gì Trương , gì Trương ! - Gì Trương : Phu nhân gọi tôi ? - Vân phu nhân : Phiền gì pha cho Tuyết Nhi một cốc sữa rồi mang lên phòng con bé giùm tôi . - Gì Trương : Vâng thưa phu nhân . * Gì Trương người giúp việc lâu năm của Vân gia * Sáng mai - Tịnh Tuyết : * Ngáp * Ây da , không biết mấy giờ rồi ta ? - Vân phu nhân : Tuyết Nhi , con gái con nứa mà sao ngủ muộn vậy hả ? - Tịnh Tuyết : Mấy giờ rồi mẹ ? - Vân phu nhân : * Đi tới * Nếu con buồn ngủ quá thì để mẹ xin cho con nghỉ hôm nay nhé !? - Tịnh Tuyết : Ối ! Sao thế được mẹ ? Bây giờ con dậy luôn . Đồng hồ reo - Vân phu nhân : Hửm ! Mới đó mà đã 7h rồi ! - Tịnh Tuyết : 7h ? Thôi chết , sắp muộn giờ học của con mất rồi ...!