Chương 68: Liêu Viễn Phàm là ai

Khương Chi Ngư
Nguồn: truyenfull.vision
Cảnh sát lục soát được hơn trăm cái tượng ở trong nhà, thậm chí còn có nhiều thành phẩm được rao bán. Một căn phòng khác được trưng dụng thành nhà kho, trong đó có một cái kệ bằng thủy tinh dài và cao hơn ba mét để chứa các tác phẩm đã hoàn thành. Khác với những bức tượng điêu khắc bằng đá bên ngoài, những bức tượng này dùng hổ phách khắc lên, cực kỳ tinh xảo. Mấy người đàn ông ba bốn mươi tuổi cũng bị giải ra. Bọn họ muốn bỏ trốn nhưng đáng tiếc bị cảnh sát tóm được. Lưu Hà Dương đi tới, "Đội trưởng, không tìm thấy học trò của Ngụy Minh Hà." "Đi tìm đi." Giang Bạn đi vào một căn nhà khác, không giống với những ngôi nhà phổ biến ở thôn Thanh Sơn, nơi đây được tráng gạch men sứ đơn giản, còn trang trí một chút. Nhưng đồ đạc bên trong thì bừa bộn bởi vì có một nhóm người từng ở đây, đồ vật chất đống, còn đủ các thể loại rác. Bọn họ tìm được vài thứ ở đây. Thật ra Giang Bạn không nghĩ tới khả năng này nhưng lại ẩn ẩn có trực giác không tốt. Lý Thần và Nhậm Lộ Lộ đang dìu hai người nam nữ trung niên đi ra, phía sau họ còn có một thanh niên trẻ tuổi. Lưu Hà Dương cũng đi vào theo, vội vàng nói: "Phát hiện ở tầng hầm, là một đôi vợ chồng và một thanh niên. Phần đầu của nam bị lực mạnh đánh vào nên hôn mê." Lúc bọn họ tìm được người, hai ông bà đang khóc kế bên là cậu thanh niên ngất xỉu bị trói lại. Nhìn là biết bị bắt cóc. Cũng không biết có phải là người bị hại tiếp theo không, sau khi Lưu Hà Dương và Lý Thần xác nhận dấu hiệu sống của người trẻ tuổi vẫn còn thì mới yên tâm. Giang Bạn gật đầu, "Bọn hắn còn có hang ổ, đi điều tra đi." Lưu Hà Dương truy vấn: "Cái gì?" Giang Bạn mở một ngăn tủ trong căn phòng, bên trong là một ít túi đồ được bao bọc bằng đá. Lưu Hà Dương đi tới, vừa nhìn một cái đã khiếp sợ. Anh đứng hình, lâu sau mới xoay người lại nói: "Không ngờ lại là buôn bán nội tạng. Vậy thì chống lưng đằng sau phải to lắm nên mới dám giết người rồi giấu vào tượng." Bây giờ tội phạm làm liều như vậy cũng vì khoản lợi nhuận kếch xù. Rất nhiều người vì tiền mà buôn bán nội tạng sau đó bán lại cho những người cần nội tạng gấp, lời sinh ra lời. Tuyến tội phạm này có lẽ đã hoạt động được mấy năm rồi, nước ngoài hay trong nước cũng không dẹp được. Không nghĩ tới bọn họ lại dám đả kích tới người nổi tiếng, không biết sau lưng có bao nhiêu người chống lưng. Lưu Hà Dương nghiêm túc nói: "Đội trưởng, em lập tức truy tìm đồ đệ của Ngụy Minh Hà!" Cách đó không xa, Thẩm Nguyên Gia thấy Lục Viễn Phàm đã được cứu ra. Ban đầu cô còn nghĩ anh là đồng lõa nhưng thật ra thì không có khả năng lắm, hẳn là người bị hại, quả nhiên hôm nay cậu ta bị bắt. Nhưng không biết có phải là khổ nhục kế hay không. Điện thoại của Lộc Nguyệt gọi tới đúng lúc. "Thẩm tiểu thư, có cần đến đón chị không?" Thẩm Nguyên Gia nhớ tới lớp học lúc ba giờ, bây giờ đã là hai giờ hơn rồi, cô vội vàng báo địa chỉ, đợi Lộc Nguyệt tới đón. *** Đưa người về cục không bao lâu thì thông tin nạn nhân cũng điều tra được.