Chương 69: Họ tên

Khương Chi Ngư
Nguồn: truyenfull.vision
Truy bắt toàn thành phố, tội phạm có chạy đằng trời cũng không thoát được. Quả nhiên, ba giờ sáng, học trò của Ngụy Minh Hà bị bắt trên đường ra khỏi thành phố. Hắn biết trạm thu phí trên đường cao tốc tuyến sân bay thường bị tấp vào lề đường thăm hỏi nhưng tuyến ra tỉnh thì không nghiêm đến vậy, nhưng không ngờ phòng tới phòng lui lại vẫn có thể bị bắt ngay trước khi ra khỏi Đế Đô. Tên đầy đủ của hắn là Lữ Kiến Sinh, năm nay mới hai mươi tám tuổi. Lúc bị bắt, nhìn hắn như tên xì ke, ánh mắt lờ đờ, giống như đập đá mấy ngày mấy đêm rồi. Đúng lúc trên đường đang có tai nạn xe nên tất cả mọi người đều đổ về bên đó. Lữ Kiến Sinh muốn ra tỉnh, một khi đã rời khỏi đây thì việc truy bắt sẽ càng khó khăn hơn, cho nên nhìn thấy đám đông xe cô này cả người gấp chịu không được. Cảnh sát đang ở phía trước xử lý hiện trường. Còn lại vài người thì đi xung quanh kiểm tra từng xe, cho dù bị mắng cũng kiên quyết kiểm tra không sót thứ gì. Lữu Kiến Sinh rất nhanh đã bị hỏi, hắn đội mũ, còn gắn râu giả, trở nên rất giả trân. Cảnh sát giao thông vừa nhìn một cái đã biết có bất thường, liên tục hỏi mấy câu, dần dần sinh ra hoài nghi. Lòng bàn tay Lữ Kiến Sinh đổ mồ hôi, bình tĩnh trả lời mấy câu hỏi. Xe hắn lái là thuê lại, cho nên từ khi ra khỏi quận Giang Hải cũng chưa ai nghi ngờ về bảng số xe của hắn. Lúc cảnh sát hỏi hắn muốn đi đâu thì hắn còn làm bộ làm tịch nói: "Tôi muốn đi du lịch, xe phía trước thông rồi, các người mau cho tôi đi đi, bằng không lại kẹt nữa bây giờ." "Ảnh chụp giấy tờ xe của anh và người thật rất khác nhau." Cảnh sát không nhanh không chậm mà hỏi: "Là anh sao?" Lữ Kiến Sinh đáp: "Đương nhiên là tôi. Giấy phép này tôi lấy khi còn trẻ, bây giờ già rồi cho nên mới khác như vậy, cái này các anh hẳn cũng biết chứ." Thực tế thì không phải, giấy phép là của một người thân của hắn, vừa mới nhận được chứng chỉ nên gửi nhờ ở chỗ hắn, nay tiện thể được hắn lôi ra dùng. Đúng lúc bên cạnh có một cảnh sát giao thông đi tới, "Cậu xem có phải là hắn không?" Cảnh sát giao thông được huấn luyện rất nhiều về việc phân biệt tài xế và người trong giấy phép, vừa nhìn đã thấy đối lập, nhanh chóng đưa ra đáp án: "Không phải." Cậu cảnh sát nói: "Tuy rằng có chút giống nhưng không phải cùng một người." Cảnh sát cười lạnh một tiếng, lại lấy ra tấm hình truy nã Lữ Kiến Sinh để đối chiếu, mặc dù có chênh lệch nhưng đây chính xác là cùng một người. Hai người thảo luận, quyết điịnh bắt giam Lữ Kiến sinh. Trên đường ra tỉnh, Lữ Khiến Sinh ngồi ở trong xe, hắn muốn thoát cũng không thoát được, trên đường có camera theo dõi, cảnh sát có súng, chạy trời không khỏi nắng. Chẳng qua chưa kết thúc thì hắn vẫn giãy giụa không hàng, "Các người bắt tôi làm gì? Cảnh sát thì có thể tùy tiện bắt người sao? Tôi muốn kiện các người!" Hai cảnh sát giao thông thong thả trả lời: "Chúng tôi có bắt người tùy tiện hay không thì tự trong lòng anh cũng biết." Tim của Lữ Kiến Sinh rơi thẳng xuống đáy vực. Hắn vốn cho rằng mình có thể trốn được nhưng cuối cùng cũng bị bắt. Bình thường cảnh sát tìm không ra, sao hôm nay lại bắt được nhanh thế?