Rắn mặt người
Hoàn thànhBạn từng nghe nói đến rắn mặt người chưa? Tôi từng nhìn thấy trên web đen. Một người che mặt đang huấn luyện một con rắn to tương đương vòng eo người nhưng chỉ dài có hơn 1 mét thực hiện các màn biểu diễn. Trên thân rắn mọc đầy vân rắn, khi nó nhìn về phía màn hình, quả nhiên xuất hiện một gương mặt người kiểu dáng rắn. Nó có mắt, mũi và miệng của người. Nhưng miệng của "rắn mặt người" này kéo dài đến cổ, mũi thì vô cùng bằng phẳng giống như đã bị c/ắt, trên mặt là những bộ phận giống mang cá. Đáng sợ là, nốt ruồi lệ ở dưới khóe mắt nó giống hệt với đứa con trai bị lạc mất của tôi.
Sinh Trụ Mẫu Tử
Hoàn thànhChắc hẳn bạn đã nghe về "sinh trụ" hay còn gọi là cọc sống, nhưng bạn có biết "sinh trụ mẫu tử" không? Mẹ bị ch/ôn sống đóng cọc làm trụ dưới chân cầu. H/ồn người con bị giam giữ trên mặt cầu. Người mẹ có thể cảm nhận được linh h/ồn con mình, vì thế bà sẽ không màng mọi thứ chống đỡ cho cây cầu đó. Chỉ để lại một linh h/ồn mờ mịt lang thang trên mặt cầu, mãi tìm ki/ếm người mẹ mà mình không thể gặp lại. Vị khách đầu tiên của tôi, chính là cô con gái trong sinh trụ mẫu tử ấy. Quẻ bói đầu tiên cô ấy hỏi là "tìm người". Quẻ thứ hai là "b/áo th/ù". Tôi, đã nhận lời.
Thuần Hóa
Hoàn thànhCha ta là người thuần hóa thú, phụng mệnh biểu diễn xiếc thú cho công chúa. Ông ấy nhắc nhở công chúa rằng mãnh thú sợ lửa, vì vậy đừng mặc áo váy màu đỏ. Công chúa ngoài miệng đã đồng ý nhưng sau khi cha ta tiến vào lồng thú, bỗng dưng gọi tiểu thái giám khua khăn đỏ. Mãnh thú h/oảng s/ợ, cha ta bị cắn x/é đến ch*t. Tiếng gầm rú của thú vật và tiếng kêu thảm thiết của con người hòa vào làm một, công chúa ngồi ở vị trí vỗ tay cười lớn, xứng là xiếc thú ngoạn mục nhất mà ả ta từng xem. Bốn năm sau, công chúa đã phát hiện tiểu cung nữ ta có thiên phú, ra lệnh ta thuần hóa thú cho ả ta. Ả ta không biết, thú vật ta muốn thuần hóa, từ đầu đến cuối đều là ả ta.
Tranh Giành Vinh Quang
Hoàn thànhChị gái tôi được hệ thống “Càng lười càng may mắn" ràng buộc, trong khi tôi thì bị hệ thống “Càng cố gắng càng bất hạnh" trói buộc. Vì vậy ngày ngày chị ấy chẳng cần làm gì mà vẫn trở thành nữ thần học đường được mọi người yêu mến. Còn tôi, dù thức khuya học bài, vẫn chỉ là một đứa học dốt vừa b/éo vừa ng/u ngốc. Chị tôi nói rằng đời này tôi sinh ra là để làm nền cho chị ấy. Nhưng ba tháng trước kỳ thi đại học, hệ thống bỗng nhiên bị trục trặc.
Anh trai ruột của tôi là người bị ôm nhầm. Khi anh ta tìm đến cửa, trong nhà đã có một cậu thiếu gia giả. Chưa đợi anh ta mở lời, tôi đã nép vào lòng thiếu gia giả, nhìn anh ta với vẻ chán gh/ét: “Anh trai của tôi mãi mãi chỉ có duy nhất một mình Giang Sâm.” Anh tôi sững sờ, đôi mắt đỏ hoe nhìn tấm thân lấm lem bẩn thỉu của mình. Mẹ tôi vội vàng hòa giải: “Kiều Kiều, không được nói chuyện với anh như vậy.” Tôi cười lạnh. Có khi lời này vẫn chưa thấm vào đâu so với những gì tôi từng nghe từ người anh trai ấy vào kiếp trước!