Bìa truyện

Bạn đang đọc truyện Sớm Chiều của tác giả Nhược Hoa Từ Thụ. Tín Quốc công chúa, tay cầm quyền to, người người e sợ. Nếu muốn hối lộ, chỉ có thể đưa ra hai kiểu, công chúa ắt sẽ nhận. Một loại là mỹ nữ, nhưng bắt buộc phải giống với Trịnh Mật. Lo i khác chính là đồ vật đã dùng, nhưng nhất định là do Trình Mật từng dùng. Hỏi tại sao lại nhận hai loại này ư? Loại đầu tiên, nàng nuôi trong phủ, nhìn cho đẹp mắt Loại thứ hai, nàng vứt vào hồ, vứt cho hả giận. Bỗng đến một ngày, nàng phát hiện Trịnh Mật vốn mất tích năm năm đã quay về từ lâu.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Cẩm Hoàng

Nữ chính là Dạ Dao Quang vốn là truyền nhân của gia tộc chuyên về phong thủy, vừa nhìn người là biết ngay giàu sang hay nghèo hèn, chỉ cần một quẻ biết ngay họa phúc, chỉ cần một câu nói là có thể quyết định sinh tử của ai đó. Dù xuyên không trở thành con dâu nuôi từ bé của một gia đình nông dân thời cổ đ i, cô vẫn có thể tiền tài như nước, ăn nên làm ra nhờ tài hoa và năng lực của chính mình! Tuy nhiên khi đến một ngày bàn luận chuyện cưới hỏi, Dạ Dao Quang hỏi: “Tiền do muội kiếm, chàng do ta nuôi lớn, tiểu nhân ác nhân đều do muội đánh, yêu ma quỷ quái đều do muội đuổi, quyền quý phú hào đều nợ ân tình của muội, muội cần chàng làm gì?” Chàng trai nào đó sở hữu khuôn mặt càng lớn càng trở nên đẹp một cách quỷ dị lạ thường đến gần: “Phu nhân phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, càn quét thiên hạ, để không thất sủng, vi phu tất nhiên sẽ đảm bảo mãi mãi xinh đẹp như hoa.” Vì vậy, cô gái nào đó đầu óc mụ mị vì ham mê sắc đẹp đã đồng ý cưới! Quyền khuynh thiên hạ, không bằng có nàng. Thế gian vĩnh hằng, chỉ có quyến lữ thần tiên...

8/10
Bìa truyện
Tác giả: PemDan

nhân vật:Ta là Tiếu.Tên chỉ có một chữ Tiếu.Tại sao á? Ai biết? Ta so với người khác càng muốn biết hơn!Tuổi?Đừng hỏi, sớm đã không còn đếm nữa.Ta là ai à? Hmm… Giáo chủ Thần Giáo, nghe có oai không? Ngươi hỏi Thần Giáo là gì sao? A… Ta cũng không rõ nữa, mấy cái đó đều do bảo bối Vương Nhi của ta quản. Còn ta á, chỉ cần làm nàng vui là đủ rồi.Ai ai~ Tiểu bảo bối à, hôm nay nàng muốn giết ai nào? Nếu nàng còn chậm chạp chưa quyết định, vậy ta trước cứ thay tã cho Tiếu Vân Nhi vậy. Haizz…***Bé là Vân Nhi.Mẹ của bé nói cha bé không có họ, nên bé chỉ là Vân Nhi mà thôi, không giống như Thạch Tử là Lâm Thạch hay tiểu Lan Nhi là Bùi Nhược Lan, Vân Nhi chỉ là Vân Nhi thôi.Mẹ của bé tên là Vương Mặc Trúc, thấy không, đến mẹ cũng có họ nhưng bé lại không có, nhưng mà mẹ nói bé đã ba tuổi rồi, không được ghen tị như con nít, nên bé nhịn. Còn cha bé ấy à… Không biết nữa. Bé chưa bao giờ gặp cha hết. Mẹ nói chừng nào bé gặp ai đó đẹp hơn mẹ thì đó chính là cha. Nhưng mà thật không vậy? Bé còn chưa có gặp ai xinh đẹp như mẹ đâu! Ngay cả mấy tỉ tỉ ở trong lâu cũng không ai xinh đẹp bằng mẹ. Vì thế mà ma ma suốt ngày cứ bám riết mẹ không buông, nói mẹ chỉ cần lên múa một khúc cũng được rồi, lần nào bé cũng thấy ma ma bị mẹ đá bay ra ngoài hết, nhưng mà ma ma cũng chưa có bỏ cuộc bao giờ, nên chỉ có mẹ thua thôi. Haha…***Lưu Diệp tôi mười chín tuổi lần đầu tiên nếm mùi thất tình…Có người nói: yêu đơn phương không bao giờ sợ thất tình, con mẹ nó gạt người! So với bị người ta đá có khi còn đau hơn!Ngày 15 tháng 3 năm 2013, lễ cưới của chị tổ chức thật hoành tráng, tôi mặc một bộ lễ phục phù dâu hồng nhạt đứng bên cạnh người mình yêu suốt sáu năm, cảm xúc ấy à… thật muốn giết người!Tôi cười, nhưng không dám nhìn chị… Chị à, xin đừng cười thật hạnh phúc như vậy, đẹp như vậy… khóe mắt tôi liếc qua chị thật nhanh, tim cũng thật đau…Người đàn ông đứng bên phải chị là Trịnh Nhã, là người chị nguyện gắn bó suốt cuộc đời, còn với tôi, là kẻ tôi muốn dẫm nát dưới chân trong suốt phần đời còn lại!Cha xứ chậm chạp đọc lời tuyên thệ, ông có thể đọc nhanh hơn một chút được không? Tôi thật hoài nghi lưỡi ông có vấn đề gì đó. Tôi cũng không ngại lấy ra dùm ông để kiểm tra đâu! Tôi dậm dậm chân, đôi giày cao gót chết tiệt này quả thật không phù hợp với tôi! Đám cưới này, những lời chúc mừng này, bộ váy trắng này tất cả đều không phải những thứ tôi chờ đợi. Nhưng chúng lại khiến chị thật hạnh phúc, chỉ tiếc, người sánh vai cùng chị… không phải em…Rắc…Thời khắc chùm đèn pha lê rơi xuống chỗ chị… Tôi đã nghĩ… Chị à, nếu có kiếp sau…

8/10
Bìa truyện

Bạn đang đọc truyện Đứa Bé Tới Ở Rể Thành Hoàng Đế của tác giả Cửu Hoàng Thúc. Không ngờ bẵng đi hơn một năm, bằng hữu qua đời, gia đình neo đơn không còn ai, cuối cùng đành phải đưa gia tài cùng đứa nhỏ cho Cửu vương gia nhờ chăm s oacute;c. Quận chúa Mục Lương lúc này mới phát hiện người phụ thân vô lí của nàng đưa mình gả cho một đứa bé mới vừa tròn một tuổi, chỉ là lời hứa đầu môi nên có thể rút lại, nhưng mà Cửu Vương gia suy nghĩ có chết cũng không chịu sửa, làm cho nàng phải chờ mấy năm. Đây rốt cục là phải chờ mấy năm cuộc đời đây?

8/10
Bìa truyện

Converter: ngocquynh520 Editor: Quỳnh_ỉn, Ciao J, selina_tran, Thu Thủy Số chương: 103 chương + 3 ngoại truyện Phụ thân không xem mình là con gái, mang đi đổi lấy lợi ích. Bị bắn trọng thương một cách hèn hạ bởi "phu quân". Cái giá của tự do như vậy có hơi lớn? Người ta thường nói, ông trời luôn công bằng. B qua một tên nam nhân cặn bã, đôi mắt không phân biệt được ngọc trai, lại đưa tới cho Thẩm Hành Vu một nam nhân tốt cực phẩm trên đời. Chỉ có điều, lai lịch của nam nhân này cũng hơi lớn một chút. Nam nhân cặn bã là thái tử Hoài Bắc, nhưng nam nhân này lại là Vương chí tôn tối caocủa Hoài Nam. Lời đồn nói, hắn tuấn mỹ như thiên thần nhưng lòng dạ ác độc như ma quỷ, một gương mặt tuấn tú hấp dẫn vô số tiểu thư quý tộc ùa đến, một thanh ngự kiếm lại chém đứt vô số người mơ mộng hão huyền. Lời đồn nói, hắn không gần nữ sắc, tính tình không tốt, không nói cười tùy tiện, không cóhậu cung, thiên hạ làm trọng. Người ta còn đồn cái gì? Lời đồn chính là cái rắm!! [Đoạn ngắn một, về độc sủng] “Vương hậu nương nương, mẫu nghi thiên hạ nên có phong phạm của Phượng tôn, phải ân huệ cùng hưởng, như thế Hoài Nam của chúng ta mới có thể hưng thịnh.” “Quan hệ quân thần cần có nữ nhân trợ giúp, Vương hậu là người hiểu đạo lý như vậy, nhất định hiểu được lời nói của lão phụ.” “Vương hậu nương nương...” ... Bên tai nghe một đám quý phu nhân giảng dạy, Thẩm Hành Vu trừng mắt lên, ngoảnh mặt về phía nam nhân vừa đi vào điện Ngô Đồng nói: “Thật ồn ào.” “Bình thường thủ đoạn đối phó với ta đâu hết rồi, hay là nàng không muốn mở miệng, chờ ta trở lại đuổi người?” Mộ Phi Chỉ không e dè mà kề tai nói nhỏ với nàng trước mặt mọi người. “Mộ Phi Chỉ, câu nói vừa rồi là của con chàng nói với chàng.” Thẩm Hành Vu làm ổ trong lòng nam nhân, tay nhẹ nhàng thả trên bụng, trong mắt lóe lên giảo hoạt. Nam nhân vừa nghe, khí tràng quanh thân lập tức thay đổi. Hắn ôm Thẩm Hành Vu đứng dậy, giọng nói vô cùng lạnh lùng phân phó cho Hắc Ưng ở sau lưng: “Cắt toàn bộ lưỡi củacác nàng cho ta.” “...” “Mỗi nhà lại đưa tới mười cơ thiếp.” Bọn họ đã có lá gan làm, thì phải khiến cho bọn họ nếm thử mùi vị hậu viện bốc lửa. “Vương thượng thứ tội!” Một đám quý phu nhân sợ tới mức quỳ xuống toàn bộ. Nam nhân ôm nữ nhân dừng bước, nghĩ nghĩ, mọi người ở đây tưởng rằng có thể xoay chuyển thì bỗng nhiên hắn nói: “Cãi nhau quấy rầy đến thanh tĩnh của Vương hậu và tiểu Vương tử, thôi, chém toàn bộ!” “....” [Đoạn ngắn hai, về tình địch] Hai nước giao chiến, nam nhân cặn bã nhìn nữ nhân mặc chiến bào đi theo bên cạnh Hoài Nam Vương, cắn răng nói: “Thẩm Hành Vu, ta còn chưa bỏ ngươi, dựa theo lễ pháp trong thiên hạ, ngươi vẫn là chính phi của Tần Huyền Qua ta.” Nam nhân ngồi ở bên, lười biếng nhắm cung trong tay vào nam nhân cặn bã, tùy ý nói: “Lễ phép? Vẫn là để ta bắn ngươi một mũi tên, vậy thì trên lễ phép ngươi chính là phu quân đã chết của nàng.” Có đôi khi, đối với tình địch phải trực tiếp bạo lực như vậy. [Đoạn ngắn ba, về tiểu cầm thú] Trải qua sự cố gắng ngày đêm của đại cầm thú phúc hắc, tiểu cầm thú ngậm thìa vàng hoa hoa lệ lệ ra đời. “Phụ vương, vì sao người lại hôn nhẹ mẫu thân?” Oa nhi cố gắng bò lên trên chân củanam nhân, thân thể mềm mại ghé vào trên đầu gối của hắn, ngửa gương mặt tinh xảo tò mò hỏi. “Vì sinh tiểu muội muội.” Nam nhân phê duyệt tấu chương, vẻ mặt không đổi trả lời. “A? Phụ vương vì sinh tiểu muội muội mới hôn nhẹ mẫu thân, con đi nói cho mẫu thân biết.” Vẻ mặt tiểu oa nhi cười gian trượt khỏi đùi nam nhân, bước chân nhỏ muốn chạy ra khỏi đại điện. “Xú tiểu tử, cút về cho ta!!!” Nam nhân nổi giân gầm lên một tiếng. Truyện này là một với một, nam nữ chủ sạch về thể xác và tinh thần.

8/10