Bìa truyện

Văn án: Trong tiệc ngắm hoa, nhị muội của ta đã đ/ánh th/uốc m/ê vào trong rư/ợu của Thế tử nhưng bị ta phát hiện. Để bảo vệ danh tiếng cho Phủ tướng quân, ta đã ra lệnh cho hạ nhân thay ly rư/ợu khác. Trời xui đất khiến, nhị muội và tiểu đầy tớ vu sơn vần vũ. Khi phụ thân biết chuyện, ông đã vô cùng t/ức gi/ận nên dùng gậy đ/ánh ch*t tiểu đầy tớ đó, còn thứ muội bị đưa lên gia tự để tự kiểm điểm. Kết quả một trận h/ỏa h/oạn đã th/iêu r/ụi gia tự, cũng khiến thứ muội vùi thân trong b/iển l/ửa. Khi Thế tử biết chuyện thì sắc mặt của hắn rất thờ ơ: "Không biết x/ấu h/ổ, ch*t chưa hết tội." Quay về, hắn qu/ỳ trước cửa cung ba ngày ba đêm, ngỏ lời cầu thân với đích nữ của phủ tướng quân là ta. Đêm tân hôn, hắn đã l/ừa ta uống loại rư/ợu có h/ạ th/uốc như một năm trước. Ta mới nhận ra, hóa ra hắn và nhị muội của ta tình sâu ý nặng từ lâu, hắn thành thân với ta là muốn tr/ả th/ù cho người trong lòng hắn. Nhưng lần này ta quyết định thành toàn cho họ.

8/10
Bìa truyện

Văn án: Công chúa phải lòng sự giúp đỡ của phu quân ta. Nàng ta quấn mãi không tha hắn, còn hạ Thôi Tình Dược, lại còn v/u c/áo h/ãm h/ại ta tư thông với thị vệ. Phu quân ta vô cùng chán gh/ét nên tuyên bố đời này chỉ yêu một mình ta. Về sau nàng ta gả đến Bắc Nhung xa xôi, ch*t vì khó sinh. Phu quân nhìn chằm chằm vào ta, trong mắt tràn đầy h/ận ý. “Nếu không phải do ngươi thì công chúa sẽ không bị đưa đi hòa thân, nếu không phải do ngươi thì nàng ấy và hài nhi càng không thể ch*t tha hương nơi xứ lạ.” Hắn muốn ta dùng mạng đền mạng, hắn m/ổ b/ụng ta, đ//âm ch*t th/ai nh/i vừa đủ tháng. Mở mắt ra lần nữa, ta quay về cái ngày công chúa hạ dược ta. Lần này ta muốn thành toàn cho đôi tra nam tiện nữ này, khiến cho hai người họ ch*t cũng ch/ôn cùng một chỗ.

8/10
Bìa truyện

Văn án: Cả đời ta hành thiện, c/ứu người vô số, nhưng cuối cùng lại trở thành á/c nữ bị mọi người tr/uy s/át. Phu quân, bỏ ta như vứt đi một món đồ cũ nát Những người từng được ta c/ứu mạng, quay lại l/ăng nh/ục, ch/ửi r/ủa, và làm t/ổn th/ương ta. Ta không hiểu. Cho đến khi đứng trên đoạn đầu đài, nhìn thấy vị trưởng công chúa ung dung, điềm nhiên cao cao tại thượng, ta mới nhận ra. Hóa ra, ngay từ đầu, ta đã là một con cờ bị bỏ đi. May thay, ta sống lại một lần nữa.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 李烟年

Ta là một sát thủ, bị thương trong một lần làm nhiệm vụ, vì tránh né kẻ th/ù đuổi gi*t, ta đã trốn trong một sơn trang hẻo lánh trên núi. Trong biệt thự có một chàng trai m/ù xinh đẹp. Cuộc sống hàng ngày của chàng trai m/ù khô khan nhàm chán, ngửi thảo dược, phơi thảo dược, mỗi ngày đúng giờ hợi đi ngủ. Ta tưởng y không phát hiện ra ta. Một ngày, người m/ù nhỏ muốn tắm rửa, ta say sưa ngồi ở trên xà nhà, chờ y cởi quần áo. Do dự một lát, người m/ù nhỏ bỗng nhiên ngẩng đầu lên, xuyên qua dải lụa trắng bịt mắt, nhìn thẳng về phía chỗ ta đang đợi, hai má ửng đỏ: “Công tử, tại hạ có chút thẹn thùng, cái này không cần nhìn chứ?” Ta gi/ật mình, ngã nhào vào trong chậu gỗ bốc hơi nóng kia.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 宫墙往事

Văn án: Ta là tỳ nữ rửa chân của Giang Mỹ nhân. Đêm mà hoàng thượng triệu Giang Mỹ nhân thị tẩm, nàng ta đang hẹn hò với Cửu Vương gia, để che giấu sự việc, vú nuôi của nàng ta đã tr/ói ta lại, yêu cầu ta đi thị tẩm thay cho nàng ta. Giang Mỹ nhân và ta trông rất giống nhau, nhưng mà ta do suy dinh dưỡng lâu ngày nên ta thấp hơn nàng ta một tấc, làn da cũng không trắng trẻo, nõn nà như nàng ta. Vì sao ư? Bởi vì ta là muội muội ngoài giá thú của nàng.

8/10