Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

Ta đã dùng búa đập bị thương biểu ca khi hắn có ý đồ làm nhục ta. Thẩm nương nổi cơn thịnh nộ, liền bán ta cho Vương bà bà ở đầu làng. Ta rưng rưng nước mắt nhìn Vương bà bà, nói: "Xin bà đừng bán con vào chốn phong trần, chỉ cần có cơm ăn là được, làm trâu làm ngựa con cũng cam lòng." Vương bà bà nheo mắt, ngắm nghía ta hồi lâu rồi nói: "Tam công tử nhà họ Cố ở kinh thành bệnh nặng sắp chết, gả qua để xung hỉ, con có chịu không?" Bà ấy còn nói: "Nếu sau này cậu ta chết, ít ra con cũng là một thiếu phu nhân, làm góa phụ còn hơn là làm kỹ nữ. Nếu vận số tốt, Tam công tử không chết thì cậu ấy cũng chỉ là kẻ tàn phế, chẳng thể làm khó con đâu. Con chỉ cần chăm sóc tốt cho cậu ấy, ít nhất còn có chỗ dựa." Nói đến đây, Vương bà bà có chút bối rối: "Cây khô vẫn là cây, núi hoang vẫn là núi, con thấy đúng không?" Ta nghiến răng, đáp: "Con đồng ý!"

8/10
Bìa truyện
Thể loại: Gia Đấu

màu mè:Một vương triều nam hậu thuở sơ khai là bắt đầu từ ba chữ“Vật”, tặng kèm.Năm Nguyên Khánh thứ mười chín, Tề Vân Nhược ngồi xe ngựa vào phủ nhị hoàng tử từ phía cửa hông nhỏ, sau đó cách hành lang trên mặt hồ nhìn hắn từ xa xa.#Giới thiệu cô đọng:Đây là ký sự thăng chức ở hậu viện của một thiếu niên non nớt bị đưa làm của hồi môn cho chị mình.Hai người từ xa lạ rồi đến yêu thương, trân trọng lẫn nhau.Có một loại hạnh phúc đó là ở đúng nơi gặp đúng người.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

Là chủ mẫu của Hầu phủ, vì danh dự gia tộc và tương lai của đích tử, ta nghiêm khắc quản lý gia đình, thậm chí còn dùng cả tiền hồi môn để duy trì vẻ vang cho Hầu phủ. Thế nhưng Hầu gia lại ngầm ủng hộ Thái tử đoạt vị, cuối cùng thất bại, khiến toàn phủ bị tịch thu gia sản, lưu đày biên cương. Tại vùng đất băng giá khắc nghiệt, lời cuối cùng ta nhận được là: "Trong nhà không còn phần cơm của ngươi nữa." Đói khát đến mức thoi thóp, ta bị ném vào chuồng bò, chếc trong giá lạnh và đói khát. Trùng sinh trở lại, lần này ta giúp các ngươi phá tan cái Hầu phủ này! Thiếu gia muốn cưới thôn nữ ư? Cưới đi! Cưới thêm hai thông phòng nữa vào cho ta! Lão phu nhân khóc lóc đòi về quê? Về! Người đâu, chuẩn bị xe ngựa, tiễn bà ấy đi ngay cho ta! Hầu gia uống hoa tửu? Được! Mỹ nhân cứ rước về nhà mà uống! Nhưng tại sao ta đã thuận theo ý các ngươi, giúp cả Hầu phủ sụp đổ đến mức không còn bức tường nào, mà từng kẻ lại đồng loạt tỏ ra ấm ức thế này?

8/10
Bìa truyện

Nàng là người hết lòng vì chồng và gia đình nhưng điều mà cô nhận được chỉ là sự vô cảm đáng khinh bỉ của những người kia. Chính họ đã làm cái điều kinh khủng nhất, giết đứa con khi nó còn chưa được sinh ra. Chằng còn gì đau đến hơn nữa. Nàng thề nếu có kiếp sau, những người đó sẽ phải trả giả từng việc một đã làm với nàng kiếp này!

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Cẩu Trụ

Truyện: Trưởng Tẩu Hãy Ở Bên Ta Đi (Tên gốc: Trưởng Tẩu) Tác giả: Cẩu Trụ Editor: Huyện Lệnh 94 Mô tả: Trưởng tẩu, hôm nay đã nhớ ta chưa? ◉ Thể loại: Cung đình hầu tước, duyên trời tác hợp, cường thủ hào đoạt◉ Nhân vật chính: Thẩm Nam Chi, Lục Văn◉ Góc nhìn: Nữ chính————————•————————Được Hoàng đế ban hôn, Thẩm Nam Chi buộc phải gả cho Lục Hằng, trưởng tử ăn chơi trác táng của Lục gia.Đêm tân hôn, nàng bị bỏ mặc trong phòng tân hôn, không ai ngó ngàng.Tân lang của nàng say mèm trong hôn lễ, ve vãn cùng k.ỹ / n.ữ, hoang đường đến cực điểm.Trong màn đêm tĩnh lặng, có người xông vào phòng tân hôn.Cây ngọc như ý được vén lên khỏi khăn hỷ của nàng, trước mắt nàng là một khuôn mặt tuấn tú, tà mị mà lạnh lùng. Đuôi mắt lạnh băng của người nọ lộ ra một nụ cười khó hiểu.Hắn ném cây ngọc như ý xuống, thả khăn hỷ che khuất tầm nhìn của nàng, ghé sát tai Thẩm Nam Chi, khàn giọng nói nhỏ:"Đây là quà Hoàng đế tặng cho huynh trưởng ta sao?”“Trông... cũng chẳng ra sao cả."Sau này, Thẩm Nam Chi mới biết, đó là tiểu thúc của nàng, Lục Văn. Là tiểu thúc lại dám xông vào phòng tân hôn, vén khăn hỷ của tẩu tẩu trong đêm tân hôn của huynh trưởng.Thật là một tên đ.i.e.n.…Lúc đầu, khi gặp Thẩm Nam Chi, Lục Văn chỉ xa cách gọi nàng một tiếng "tẩu tẩu".Về sau, cách gọi vốn nên cung kính đúng mực này lại dần trở nên trầm thấp, mê hoặc. Hắn hết lần này đến lần khác ghé sát tai nàng, ép nàng vào tường.Cuối cùng Thẩm Nam Chi không thể chịu đựng được nữa, khóc lóc cầu xin hắn: "Đệ buông tha ta đi, đừng dây dưa với ta nữa được không?"Đáy mắt Lục Văn cuồn cuộn sự điên cuồng và chấp niệm nóng bỏng, hắn lau nước mắt cho nàng, áp sát người vào nàng, thì thầm bên tai nàng: "Không được, cả đời này, nàng cũng đừng hòng trốn thoát khỏi ta."…Hắn vốn là một con quái vật lãnh đạm, vô tình, người đời sợ hắn đ.i.e.n cuồng, t.à.n / n.h.ẫ.n, sợ quyền thế bức người của hắn.Chỉ có nàng, là bảo bối trong lòng bàn tay, là vầng trăng trong tim hắn.Là chấp niệm cả đời của hắn.Dù là trái với luân thường đạo lý, vậy thì cứ phản lại trời, để vầng trăng sáng kia cuối cùng chìm đắm cùng hắn.…[Huynh trưởng trong truyện không phải người tốt, sẽ chít]…

8/10