Bìa truyện

Thân thể Bán Thần, so vai với phàm nhân!Nhân Tiên đứng đắn, Sơn Hải hao thần!...Truyện nội dung mới lạ, bố cục khá mở, thế giới rộng, main thông minh, nhân vật phụ không não tàn, không đoán trước được tình tiết phát sinh tiếp theo, luôn luôn có bất ngờ hấp dẫn nên người đọc sẽ không bị chán.

8/10
Bìa truyện

Năm 1991, Triệu Hướng Vãn thi đỗ vào Đại học Công an tỉnh Hồ Nam.Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm đã cuốn cô vào một câu chuyện gia đình đầy máu chó.Con gái nuôi 11 tuổi tên là Mai Mai đã làm em gái bị lạc mất.Người mẹ gần như suy sụp: “Con nói đi! Con đã vứt em ở đâu?”Mai Mai khóc lóc thảm thiết: “Con không cố ý, con không nhớ.”Tất cả mọi người đều khuyên: “Mai Mai vẫn còn là một đứa trẻ, đừng ép nó.”Nhưng Triệu Hướng Vãn lại tỉnh táo: “Nó đang nói dối.”Những người tham gia giúp tìm lại đứa trẻ bị lạc đều thán phục: “Nhận biết lời nói dối thông qua biểu hiện và hành vi? Cô thật lợi hại!”Chỉ có Triệu Hướng Vãn biết, cô có khả năng đọc suy nghĩ.Nhờ khả năng đọc được suy nghĩ này, cô có thể xác định được thủ phạm thông qua biểu hiện và hành vi của họ. Triệu Hướng Vãn từng tham gia vào nhiều vụ án hình sự lớn: Vụ án xác chết không đầu, vụ án đầu độc trong trường học, vụ án giấu người trong vali...Thành viên tổ trọng án: “Tuyệt vời! Một ngày phá được những hai vụ án lớn.”Đội trưởng đội hình sự: “Kẻ phạm tội xảo quyệt đến mấy cũng không thoát khỏi đôi mắt của cô ấy.”Họa sĩ thiên tài: “Tôi là họa sĩ chân dung hình sự riêng của cô ấy.”Người giàu nhất tỉnh Hồ Nam: “Cô ấy là ân nhân cứu mạng của tôi.”Tập đoàn Quý thị có ngành nghề kinh doanh trên toàn cầu: “Cô ấy mới là người đứng đầu của chúng tôi.”Chuyên gia hình sự hàng đầu Trung Quốc, thám tử đọc suy nghĩ, khắc tinh của các vụ án bí ẩn... Đối mặt với vô số lời khen ngợi, Triệu Hướng Vãn trầm lặng, mỉm cười không nói.Thiện hữu thiện lai, ác giả ác báo.Có khả năng đọc suy nghĩ trong tay, kẻ ác không thể trốn thoát, tôi sẽ đòi lại công lý cho những người lương thiện.

8/10
Bìa truyện

Giang Diệu Diệu tình cờ xuyên vào một cuốn truyện mạt thế, trở thành một nhân vật qua đường, sống chưa được quá ba chương liền ngủm.Nghĩ đến đủ loại tàn khốc sau khi zombie bùng phát, cô quyết định sẽ nằm yên chờ chết, ru rú ở trong nhà không khỏi cửa, có thể sống được ngày nào hay ngày đó.Vì trước khi chết, cô muốn mình được ăn ngon uống tốt, cho nên đã âm thầm tích trữ một đống vật tư. Ai ngờ một ngày nọ, có người đàn ông xông vào nhà cô, vậy mà còn cá mặn hơn cả chính chủ, ăn vạ chỗ này xong liền ở lì không chịu đi.Ba bịch khoai lang sấy của cô, bị người đàn ông này ăn sạch.Sáu phần bún ốc, cũng bị người này ăn sạch.Mười túi hạch đào, bị anh trai trên trời rơi xuống này gặm nốt, đến nỗi chỉ còn cái hột!Giang Diệu Diệu thật sự tức giận rồi, quyết định đem hắn đuổi đi. Đêm khuya cô tự mình theo dõi người nọ, lại thấy hắn đi vào giữa bầy zombie, giơ tay chém lia lịa, dáng vẻ miễn bàn có bao nhiêu đẹp trai cùng khí phách.Người đàn ông rửa sạch dơ bẩn liền trở về, đẩy đẩy người đang giả bộ ngủ nói:”Còn cổ vịt không cho tôi một cái?”Giang Diệu Diệu quyết đoán đem đồ ăn dâng lên bằng hai tay:”Có, cho anh hết đấy!”Từ đó về sau đã xảy ra một kì tích, vật tư của cô... chả hiểu sao càng ngày lại càng nhiều?

8/10
Bìa truyện

Bạn đang đọc truyện Lấy Cái Tên Rợn Nhất của tác giả Mạc Nhiên Phiêu. Vô tình xuyên vào tiểu thuyết cùi bắp do chính mình viết, Biên Nguyệt chỉ có thể tự thân chỉnh sửa lại các tình tiết.Vì nâng cao tinh thần tích cực trong các tác phẩm, sau khi xuyên qua, cô làm một người khiêm tốn, ôn hòa, lễ phép, chín chắn, cư xử đúng mực.Nhưng nhục thay, đại đao mười bốn mét đột nhiên bị lộ, bản chất ác bá dễ gì giấu diếm.Đến khi cô quay lại định phát triển tuyến tình cảm thì ngạc nhiên chưa, tất cả những người có thể phát triển tình cảm với cô đã bị cô "Diệt" không còn một mống.Giữa lúc Biên Nguyệt than thở không cách nào cứu vãn, tuyến tình cảm thất bại thảm hại thì nữ phụ gợi cảm ngất ngây vẫy chiếc khăn tay, tạt ngang quẹo lựa: "Người ta chỉ quan tâm tư thế đánh nhau của chị có ngầu hay không, em thì khác, em chỉ lo cái tay cầm đao của chị có mỏi hay không!"

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Thừa Bắc

Giang Thanh Ba xuyên thành pháo hôi đoản mệnh.Nguyên chủ là vị hôn thê của nam chính, sau này nam chính vì yêu nữ chính nên từ hôn. Nguyên chủ bị đả kích đến mức bị tự kỷ.Sau đó, bỗng nhiên nàng được Thái Thượng Hoàng ban hôn. Tân lang là thúc thúc của nam chính, tên là Lục Minh Châu. Chàng là Tả Chỉ huy sứ của Củng Vệ tỉ, rất có quyền lực, thích thức đêm và làm thêm giờ, không thích trở về nhà, là nhân vật phản diện đoản mệnh trong sách.Quanh năm nguyên chủ đều bị lạnh nhạt, cuối cùng khi Lục Minh Châu chết vì làm việc lao lực thì nàng cũng chết trong buồn bực, sầu não.Cá - Giang Thanh Ba - mặn:?Tự kỷ? Chết trong buồn bực?Nằm không thừa kế tài sản không ngon hay sao?Sau khi thành hôn, Giang Thanh Ba nằm không hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp khi phu quân không về nhà. Nàng chỉ chờ phu quân đi gặp Diêm Vương để thừa kế tài sản kếch xù. Nhưng mà ngày lành cũng không kéo dài lâu lãm, Lục Minh Châu một tháng về nhà một lần, bắt đầu thường xuyên xuất hiện trước mắt nàng, sau đó thậm chí là ngày ngày về nhà ăn cơm với nàng.Giang Thanh Ba bị ép phải dậy sớm mỗi ngày, chỉ đành mệt mỏi ứng phó. Nhưng nhớ tới Lục Minh Châu đoản mệnh, còn có khối tài sản kếch xù nên nàng nhịn.Ngày qua ngày, năm qua năm.Lục Minh Châu trên có thể tay không đánh cọp, dưới có thể rút đao chém tội phạm.Giang Thanh Ba:? Hôm nay ta vẫn chưa được thừa kế di sản hả?Vở kịch nhỏ:Trước khi thành thân, dưới thời Ngụy, Lục Minh Châu là kẻ cuông làm việc số một. Không chỉ thích yêu cầu những đại thần khác cùng làm thêm giờ với mình, ngay cả hoàng đế thỉnh thoảng cũng bị ép làm thêm giờ.Hoàng đế: "Ái khanh, quốc sự quan trọng, cơ thể cũng quan trọng."Lục Minh Châu: "Bệ hạ, quốc sự liên quan đến tính mạng của ngàn vạn bá tánh, không thể đợi được."Hoàng đế: "..."Sau khi thành thân, Lục Minh Châu tan làm đúng giờ, không phải chuyện bất đắc dĩ thì tuyệt đối không làm thêm giờ.Hoàng đế chế giễu: "Ái khanh, quốc sự liên quan đến tính mạng của ngàn vạn bá tánh, không thể chờ được đâu!"Lục Minh Châu: "Chuyện nước tuy nặng, nhưng chỉ khi cơ thể khỏe mạnh mới có thể lo cho lê dân trong thiên hạ."Hoàng đế: "..."Lúc trước ngươi đâu có nói thế!Dàn ý: Cuộc sống tích cực không khuất phục số mệnh.

8/10