Bà Cố 18 Tuổi
Đang raDung Ngộ dẫn con trai tám tuổi ra ngoài, bị xe tông chết. Vừa mở mắt đã xuyên đến bảy mươi năm sau, bé con tám tuổi hóa thành ông già sắp xuống lỗ, kèm theo một bầy chắt chít khiến người ta đau đầu.Lão đại là tổng tài đầu óc có vấn đề.Lão nhị bị đàn bà có chồng bám dính, mang tiếng thân bại danh liệt.Lão tam bị người ta coi như bịch máu, sắp bị hút đến cạn kiệt.Lão tứ thì ngông cuồng vô pháp vô thiên.Lão ngũ nổi tiếng là học kém côn đồ đầu gấu.Dung Ngộ còn chưa kịp chấp nhận hiện thực, đã bị Lão Ngũ chặn vào góc tường:“Nghe nói cô có ý với tôi?”Ông nội trong nhà vung tay tát thẳng một cái bay luôn:“Nghiệt súc! Quỳ xuống! Đây là bà cố của mày đấy!”“Loạn luân nghịch đạo! Cút về chịu chết đi!”
Gà Thóc Lẫn Lộn
Đang raTôi và chị gái thay phiên nhau làm bạn gái của Thái tử gia Bắc Kinh. Chị gái hỏi tôi: "Em gái, sao chị cứ thấy thái tử gia của chúng ta khi ở cạnh em và khi ở cạnh chị cứ sai sai thế nào ý nhỉ? Lúc anh ta ở vớ em thì dị ứng với vàng, còn ở cạnh chị thì lại không dị ứng với vàng, hơn nữa sở thích cũng có chút khác biệt..." Chúng tôi trợn mắt nhìn nhau, sau đó nhất trí cho rằng Thái tử gia bị bệnh tâm thần nên quyết định giả ch.ết chạy trốn. Mãi tới nửa đêm tôi mới dám bò ra khỏi quan tài. Nhưng vừa thò đầu ra thì hai người đàn ông dáng dấp rất giống nhau, tay cầm xẻng sắt mặt không đổi sắc nhìn chúng tôi. “Anh, anh nói xem chủ ý thối tha này là ai nghĩ ra?” “Chắc là cô em rồi, tối hôm qua cô ấy còn hỏi anh là làm thế nào để chạy trốn nếu bị ch.ôn s.ống.”
Bên trong hệ thống truyền đến tiếng nói máy móc nhưng cực kì dễ nghe"Chúc mừng kí chủ thu hoạch được năng lưc mới cấp SSS"Phương Nhiên nghe thấy, bỗng nhiên bão nổi:"Clow Card con m* mày! Lão tử không phải thiếu nữ ma pháp!""Tu tiên luyện thể, cổ võ đấu khí! Luyện kim vu thuật, ma pháp dị năng đâu!?""Vô hạn lưu ngầu lòi đâu, vì cái gì ta thu hoạch được sức mạnh của thiếu nữ ma pháp a!"- ---------------------------Dạo này ta hơi bận nên ra chương sẽ không đều đặn, ta sẽ cố gắng bạo chương cuối tuần.
Tử Trạch Trọng Sinh
Đang raTruyện Tử Trạch Trọng Sinh của tác giả Sơ Hạc Tiên Sinh kể về Lâm Minh là một nữ thanh niên hiện đại, niên đại tốt đẹp, hòa bình phát triển, thế nhưng chỉ thích ở trong nhà, mỗi ngày đều chìm đắm trong thế giới mạng.Chính vì vậy, cô nghiễm nhiên thành loại người mà mọi người vẫn hay gọi là "tử trạch" chỉ biết ru rú tại nhà, không muốn bước chân ra ngoài.Cô cảm thấy, sinh hoạt tại một phòng riêng, dù nhỏ nhưng tự do, thoải mái, thích gì thì làm, không cần quan tâm người khác nghĩ gì, nói gì, thích ý biết bao.Nhưng cô không ngờ, thật sự có một ngày, ở nhà mãi cũng chết, thật sự là "tử trạch" trên mặt nghĩa.Hệ thống nhiệt tâm một lòng muốn cho nàng trở về sinh hoạt bình thường, không làm gì được liền tranh đua ký chủ kiên định muốn đầu thai.Tử trạch khổ sở trước cửa ải mỹ nhân.Thật thơm.
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , Hào môn thế gia , Thế thânVăn án:Kỷ Phồn Âm vừa xuyên qua liền biết mình trở thành một thế thân —— mà người mà cô thế thân chính là em gái Kỷ Hân Hân song sinh với cô.Kỷ Phồn Âm: Làm thế thân cũng được thôi, nhưng phải có giá của nó. Mời ngài trả phí dịch vụ. . . Mấy vị xin xác nhận một chút, nếu cần thì đặt lịch trước, tha thứ cho tôi không chấp nhận được kiểu phục vụ gọi là đến, tôi đây bán nghệ chứ không bán thân, cảm ơn vì đã hợp tác.Trong một nhà hàng Tây, quý công tử thâm tình chậm rãi nói: "Hân Hân, tối ngày mai anh muốn hẹn em đi xem phim. . ."Đồng hồ báo thức vang lên.Kỷ Phồn Âm nhìn điện thoại, ngừng làm việc, mỉm cười: "Thật ngại quá, đến giờ rồi, tôi phải đi chợ. Nhớ tính tiền nhé, cáo từ."Nụ cười của quý công tử cứng đờ: "Anh hẹn trước thời gian xem phim ngày mai, bốn giờ duy nhất."Nửa đêm, thiếu niên nóng nảy say rượu bấm điện thoại: "Chị gái, chừng nào thì chị mới trở về với em?"Kỷ Phồn Âm: "Vì cam đoan chất lượng phục vụ, cuộc trò chuyện lần này cần được ghi âm. Hiện tại là rạng sáng bốn giờ, thu phí thế thân phục vụ gấp mười lần ngày thường, xin hỏi anh có đồng ý không?"Thiếu niên nóng nảy: ". . . Đồng ý! Nhanh nói đi!"Lúc hẹn hò cùng bá tổng trên đỉnh tháp Tokyo, điện thoại di động của Kỷ Phồn Âm vang lênCô mỉm cười từ chối không tiếp: "Thật xin lỗi, là một vị khác khách."Bá tổng: ". . . Tôi ra giá gấp mười, em mau tắt điện thoại đi.". . .Cuối cùng, Kỷ Hân Hân cũng trở về nước, Kỷ Phồn Âm mang theo đống tài sản kếch xù ‘giải nghệ’: Phụ nữ xấu vĩnh viễn sẽ không phải chịu tổn thương!