Bìa truyện

Ba năm qua, chưa có phút giây nào tôi sống trong an ổn. Bởi vì tôi xảo trá trèo lên giường anh, nhẫn tâm hại chết anh hai mình. Ông trời bỏ rơi tôi, cha mẹ không nhận tôi, người đời khinh rẻ tôi, chỉ có anh là không xua đu ��i tôi. Bởi vì anh xem tôi như kẻ thế thân... --- Lần đầu viết truyện còn nhiều thiếu sót, mong mọi người đón nhận và cho mình những góp ý~ Iuu thương~~~

8/10
Bìa truyện

Văn án: Năm tôi 17 tuổi, tôi đang chuẩn bị tỏ tình với chú nhỏ. Thì nghe thấy giọng cười nhạo hờ hững của chú ấy “Cháu còn là trẻ con mà, ch*t t/iệt, động lòng cái gì?” Ba năm sau, tôi và chú ấy s/ay rư/ợu nên đã trải qua một đêm hoang đường. Lúc tỉnh lại tôi giả vờ bình tĩnh nói với chú ấy. “Chỉ là sự cố ngoài ý muốn, cháu chỉ xem chú là trưởng bối thôi.” Người đàn ông m/ỉa m/ai cười một tiếng rồi lại ấn tôi xuống dưới thân lần nữa. Chú ấy từ trên cao nhìn xuống tôi. “Không bằng cháu coi chú là cầm thú đi.” Chú ấy vỗ nhẹ lên má tôi, lớn tiếng nói: “Cháu gái à, tối hôm qua một giọt rư/ợu chú cũng không hề uống.”

8/10
Bìa truyện

Văn án: Sau khi thân phận nằm vùng bị bại lộ, anh ta cầm s/úng chĩa vào trán tôi. "Kiếp sau gặp lại, em yêu." Tôi ngước đầu nhìn anh ta. "Tôi mang th/ai rồi." Tay anh ta đang bóp cò chệch đi vài phân. "Sinh con ra rồi gi*t em sau vậy." Kết quả, nhiệm vụ kết thúc sớm, anh ta tr/úng đ/ạn rơi xuống biển, sống ch*t không rõ. Bốn năm sau, con trai tôi m/ất t/ích ở nhà trẻ. Khi tôi đang lo lắng tột độ thì điện thoại reo. Một giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia: "Lâu rồi không gặp, em yêu."

8/10
Bìa truyện

Truyện Cha Tổng Thống Của Cục Cưng Sinh Đôi của tác giả Truyện đã full, chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Trích: Thế kỷ 21, trong một quốc gia nào đó không có thật ở hiện tại, Thành Quốc. Phủ Nghị trưởng nằm trong khu dân cư cao cấp nhất của thủ phủ Lâm Lang. Một bữa tiệc xa hoa đang đư c chuẩn bị trong im lặng. “Đào quản gia, nhà bếp nói sáng hôm nay dâu tây được đưa đến không được tươi, họ yêu cầu để cho bộ phận mua sắm đi mua một số lượng lớn dâu tây mới cho ngày hôm nay.” Trong yến tiệc đang bận rộn, một chàng trai trẻ mặc đồng phục màu trắng chạy đến bên quản gia Đào Du Du đang chỉ huy một đám nhân viên đang tiến hành chuẩn bị phòng tiệc. “Lập tức để cho bộ phận mua sắm làm đi.” Đào Du Du hơi nhíu mi, khẩn trương phân phó. “Dạ.” Người nhân viên kia nghe vậy, lập tức gật đầu đồng ý, sau đó rời đi. Đột nhiên Đào Du Du nhớ tới cái gì, xoay người đi vào nhà bếp. Lúc này bên trong nhà bếp to như vậy, tất cả các đầu bếp đều bận rộn. Người phụ trách quản lý công việc nhà bếp thấy Đào Du Du xuất hiện ở đây, liền tiến lên chào hỏi: “Đào quản gia, xin hỏi ngài có gì phân phó?” “Hôm nay hoa quả được đưa đến có loại nào ngon nhất?” Đào Du Du nhìn quản gia hỏi. “Dạ, hôm nay quả đào mật cũng không tệ lắm. Kỳ quái, hình như dâu tây được hái từ ngày hôm trước vậy?” Quản lý nhà bếp hơi kỳ quái hỏi. “Vậy thì dùng đào mật đi, sợ rằng dâu tây hôm nay đều như vậy cả. có thể đưa đến phủ Nghị trưởng tất nhiên là thứ tốt nhất, có thể chất lượng của dâu tây hôm nay đều như vậy. Không được chậm trễ thời gian, thay đổi trái đào mật đi.” Đào Du Du nói xong, sau đó xoay người đi ra khỏi nhà bếp. Đi ngang qua phòng khách phủ Nghị trưởng, Đào Du Du đang chuẩn bị đi vào phòng tiệc, lại nghe được cách đó không xa có một người đang nhỏ giọng nói chuyện. “Này, cậu biết không? Nghe nói hôm nay tổng thống của Thương Quốc sẽ đến sẽ đến phủ Nghị trưởng của chúng ta làm khách mà không đến phủ Tổng thống, vì nghị trưởng phu nhân là chị họ của người này đó.” “Ai da? Có thật không? Chẳng trách xem ti vi thấy anh ta đẹp trai như thế, thì ra có quan hệ huyết thống với phu nhân của chúng ta, cậu xem phu nhân của chúng ta xem đẹp như vậy, thật sự là làm cho người ta hâm mộ.” “Ha ha, cậu hâm mộ đi, nhưng mà, nghe nói vị tổng thống này còn chưa kết hôn, cậu chờ anh ta đến đây rồi biểu hiện thật tốt, nói không chừng anh ta sẽ nhìn trúng cậu.” “Thôi đi, chẳng ai biết trong phủ Nghị trưởng của chúng ta ngoại trừ phu nhân ra, Đào quản gia là đẹp nhất, nếu có người nhìn đến, vậy Đào quản gia bị nhìn đến, làm sao có thể đến lượt chúng ta.” “Không được, mình không hy vọng Đào quản gia bị nhìn đến, đến lúc đó nếu Đào quản gia bị nhìn đến, đổi lại một người chú mặt lạnh như băng đến quản lý chúng ta, vậy những ngày tốt đẹp của chúng ta đều hết rồi. Cho nên, cậu phải chủ động một chút, nói không chừng vị tổng thống tiên sinh kia sẽ nhìn đến cậu đó.” “Làm ơn, cậu nghĩ rằng vị tổng thống tiên sinh kia đến phủ chúng ta chọn người đẹp à? Anh ta có tầm mắt cao như vậy, làm sao có thể nhìn đến những người bình thường như chúng ta được. Hay là đừng nghĩ quá nhiều, nhanh chóng làm việc đi.” “Này, chúng ta đang nói đùa YY một chút thôi mà, haha.” “……………” Đào Du Du nghe hai người nói chuyện, không khỏi buồn cười lắc đầu, sau đó tiếp tục đi đến phòng tiệc. Đi đến phòng tiệc, đưa mắt nhìn xung quanh, trên cơ bản tất cả đều hoàn thành không sai sót gì hết. Lúc này, một người phụ nữ trung niên mặc váy màu đen đi đến bên cạnh cô nói: “Đào quản gia, tại sao người không đi đón hai đứa trẻ vậy?”

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

Nhưng tại sao mỗi lần thế thân kịp thời xuất hiện đều là sự thức tỉnh, còn người trong lòng xuất hiện thì là sự u mê không lối thoát.

8/10