Chờ Mùa Xuân Đến
Đang ra“Tướng quân xuất chinh trở về rồi, lại còn mang theo một nữ nhân đang mang thai.”Sơn Nại vừa nói, vừa len lén nhìn thần sắc của ta.Ta đưa tay khều mấy cục than trong lò, rõ ràng mới đến tháng mười, không biết cớ gì trong phòng lại lạnh đến thế?Ánh mắt lướt qua, thấy gương mặt đỏ bừng cùng những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Sơn Nại, lúc ấy ta mới hiểu ra.Không phải trong phòng lạnh, mà là ta sợ lạnh.Ta dứt khoát thu tay lại, giấu vào ống tay áo, lòng bàn tay dần dần ấm lên.Nhìn vẻ mặt cẩn trọng chờ ý kiến của Sơn Nại, ta khẽ mỉm cười nhạt.“Nếu đã vậy, thì đuổi cô nương mà ta chuẩn bị cho hắn trước đây đi.”Sơn Nại hơi khựng lại, cuối cùng cũng không nói gì mà lui ra.Nàng đã theo ta mười năm, tự nhiên hiểu rõ tâm ý của ta.Nói ra thì ta và Tàng Viễn đã thành thân mười năm, cuối cùng hắn cũng sắp có cuộc sống của riêng mình rồi.Ánh sáng ngày càng ngắn lại, vừa qua giờ Thân, trời đã nhá nhem tối.Ta vội vàng ăn xong bữa tối qua loa, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, tiện thể dặn Sơn Nại đi khóa cửa.Nàng mãi không động đậy, ánh mắt cứ thỉnh thoảng nhìn ra cửa.Ta biết nàng đang chờ ai.“Khóa đi, hôm nay hắn sẽ không tới đâu.”Câu này dường như là nói với Sơn Nại, cũng như nói với chính ta.Nói xong, ta thổi tắt nến, chui vào ổ chăn, vậy mà dù đắp một lớp chăn thật dày, ta vẫn run cầm cập.Có lẽ không phải vì lạnh, mà vì đau – cơn đau từ trong xương tủy, dẫu đã bao năm vẫn không quen được.Trong cơn mơ màng, xung quanh bỗng trở nên ấm áp, theo đó là một mùi hương quen thuộc.Nói cũng kỳ lạ, rõ ràng y phục của chúng ta đều do gia nhân trong phủ giặt, nhưng chỉ trên người hắn lại luôn có hương nắng, ngửi vào khiến người ta thấy ấm áp.Ta lờ mờ mở mắt, quả nhiên trong chăn có thêm một người.Hắn như mọi lần, nằm ngay bên cạnh ta, ấm hơn cả lò lửa lớn.“Ngươi làm sao vào đây được?”Trong phòng yên lặng hồi lâu, không ai lên tiếng.Ta nhìn đường nét gương mặt Tàng Viễn trong bóng tối, mấy tháng không gặp, hắn dường như gầy đi một chút.Chắc là cảm nhận được ánh mắt của ta, Tàng Viễn cuối cùng cũng mở miệng:“Leo cửa sổ.”Câu trả lời bất ngờ suýt nữa khiến ta bật cười, nhưng cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực khiến ta nhịn lại, chỉ nhẹ ho vài tiếng, lấy cớ để hỏi tiếp:“Ngươi không đi bồi nàng ấy sao?”“Nàng ấy ngủ rồi.”Tàng Viễn vẫn như cũ, ít lời, hỏi một đáp một, ta không hỏi thì hắn cũng không nói.Bị hắn làm cho mất cả buồn ngủ, thêm vào đó cơn đau trên người cũng giảm bớt, hiếm khi ta lại có hứng nói nhiều:“Nàng ấy tên gì?”Ánh mắt sắc bén của Tàng Viễn như kim nhọn rơi trên mặt ta, dù trong bóng tối, ta vẫn cảm thấy chột dạ, vô thức thu người vào sâu trong giường.Cuối cùng, Tàng Viễn cũng đáp lời:“Nhiễm Tuyết Linh.”Ta lấy can đảm hỏi tiếp:“Đứa nhỏ được mấy tháng rồi?”“Bốn tháng.”Ta đếm nhẩm trên tay, Tàng Viễn xuất chinh ba tháng, nghĩa là đã quen biết nàng trước khi xuất chinh.Không ngờ ta lại chậm hiểu đến thế, trước đó còn bày mưu tính kế giới thiệu cô nương khác cho hắn, chẳng trách hắn chẳng bao giờ tỏ ra dễ chịu với ta.Dẫu chưa từng gặp Nhiễm Tuyết Linh, nhưng nghe nói nữ nhân mang thai thường hay thay đổi thất thường, tính khí kỳ quặc.Nếu nàng biết Tàng Viễn tối nay ngủ ở chỗ ta, e rằng sẽ nổi trận lôi đình.Đây lại là đứa con đầu tiên của Tàng Viễn, nếu xảy ra điều gì không hay...Những gì ta nợ hắn đã đủ nhiều, kiếp này trả không hết, không thể để chồng chất thêm nữa.Nghĩ kỹ rồi, ta lại mở lời:“Ngươi đừng tới đây nữa.”Tàng Viễn không đáp, nhắm mắt như đã ngủ, nhưng ta biết hắn còn thức.“Thân thể ta đã khá hơn nhiều, bao năm qua ngươi đối với ta cũng đủ tốt rồi.” Ta suy nghĩ rồi nói tiếp:“Nếu Gia Trụ nơi suối vàng có linh thiêng, huynh ấy cũng sẽ cảm tạ ngươi.”Tàng Viễn cuối cùng không giả vờ nữa, hắn dứt khoát rời giường, mở cửa, bước ra ngoài.Hắn nói:“Được.”Hành động của hắn khiến chỗ ấm áp vừa có trong ổ chăn lại lạnh lẽo như cũ.Ta kéo chặt chăn, lắng nghe tiếng bước chân hắn mỗi lúc một xa, mở cửa, đi ra, rồi đóng cửa.Gia Trụ là biểu ca của ta, cũng từng là Tam hoàng tử – Vạn Kỳ Gia Trụ.Mười năm trước, hắn mưu phản, bị tru di, cả gia tộc Thư thị chỉ còn lại ta một người sống sót.Có lẽ vì nhắc đến cái tên đã lâu không xuất hiện này, trong giấc mơ, ta lại mơ thấy những chuyện đã qua từ lâu.
Vô Hạn Thiên Phú Chi Vị Diện
Đang raTác giả: Pé Mèo Lanh ChanhThể loại: Ngôn Tình, Truyện Khác, Tiên Hiệp, Huyền HuyễnThiên Phú Vị Diện, nơi đây có 36 hòn đảo cũng như là 36 đại lục nằm trên vô hạn đại dương và cũng có vị thần đại diện trở che cho 36 hòn đảo, tại nơi đây mọi người điều có được thiên phú của riêng mình nhà nhà người người điều dựa vào thiên phú của mình để tu luyện cũng như săn bắt yêu thú thiên phú để có thểm kỷ năng cho bản thân mình trên con đường cường giả, cũng như người người nhà nhà dựa vào thiên phú của bản thân mình để tao ra kỹ năng kết hợp với công pháp trên đại lục để phù hợp nhất với thiên phú của mình...
Kết Hôn Với Đối Thủ Của Idol
Đang raKiếp trước, Nguyễn Noãn là một fan cuồng thần tượng, và Đoàn Lâm - đối thủ của idol cô yêu thích - là ngôi sao đình đám nhất.Sau khi đột ngột qua đời và tỉnh dậy, Nguyễn Noãn xuyên không thành thiên kim nhà giàu Nguyễn Du, người ép hôn Đoàn Lâm.#Chồng là đối thủ của idol mình yêu thích là cảm giác thế nào?#Sau khi biết “Nguyễn Du” và Đoàn Lâm đã đăng ký kết hôn:Nguyễn Du ghi vào sổ: Đoàn Lâm giấu chuyện kết hôn, lừa dối tình cảm của fan nữ, là đồ cặn bã! Tối nay phải vạch trần ngay!Sau khi biết thân phận của Đoàn Lâm là thái tử của gia đình tài phiệt:Nguyễn Du: Hừ, ngôi sao đình đám gì chứ, tất cả đều là chiêu trò quảng bá mua về thôi! Dựa vào quyền lực mà thổi phồng lên, sao có thể sánh bằng bảo bối idol của cô được!#Có vợ là anti-fan của mình là cảm giác thế nào?#Vào ngày đăng ký kết hôn, vợ anh đang khóc lóc thảm thiết trong concert của đối thủ và hét lên: "Bảo bối ơi, cưới em đi!"Đoàn Lâm: Cưới ngay đi, không làm phiền.Sau khi kết hôn, vợ anh vì theo đuổi idol mà gia nhập showbiz.Đoàn Lâm: Theo đuổi đi, không làm phiền.Nhưng đến khi Nguyễn Du thật sự gia nhập showbiz, tại một liên hoan phim:Hình ảnh Đoàn Lâm quỳ một gối giúp Nguyễn Du mang giày cao gót đã bị phát tán.Nguyễn Du: ??? Đã nói là không làm phiền rồi cơ mà?#Luận về một "bông hoa cao lãnh giả" tự mình theo đuổi người khác như thế nào?#Trích đoạn:Sau khi gia nhập showbiz, Nguyễn Du trở thành người thành công nhất trong làng giải trí.Một idol đã tổ chức concert cá nhân dành riêng cho Nguyễn Du: “Cảm ơn em đã thích anh suốt bao năm qua, từ giờ về sau em chỉ thích mình anh thôi, được không?”Một thành viên của nhóm nhạc nam đã đứng đợi cô dưới cơn mưa tầm tã sau khi cô tan làm: “Trong tương lai sáng chói con đường sự nghiệp của anh, nhất định em phải đợi anh trưởng thành.”Đoàn Lâm: ...Rốt cuộc em có bao nhiêu "ông chồng" vậy?
Dịch giả: Hjoonie===Khi Hàn Quang quang tỉnh dậy, không giải thích nổi vì sao xuyên đến một triều đại không được ghi lại trong lịch sử.Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm cũng thôi đi, người một nhà đều bị bóc lột như trâu như bò!Tại sao đại bá cô cô đều được yêu thương, nhưng cha mẹ nàng thì bị đối xử phân biệt?Cái gọi là ba thước đóng băng không phải một ngày lạnh, bụng dưới không phải một ngày háu ăn, nơi nào có áp bức, liền sẽ từ nơi đó đứng lên.Hãy xem cô gái nông dân nhỏ bé đã làm cách nào để thoát khỏi cuộc sống nhà nông tầm thường, dẫn dắt cả gia đình trở nên giàu có và đạt đến đỉnh cao của cuộc đời...
Tác giả: 级摸鱼学者Dịch giả: Vịt Trắng Lội CỏThể loại: Gia đình, Hệ Thống, Hiện đại, Không CP, Quy tắcVăn ánEm gái tôi – người luôn nương tựa vào tôi mà sống – bị bạn cùng lớp thay đổi điểm thi, suất tuyển thẳng bị cướp mất, ngay cả hồ sơ nguyện vọng cũng bị sửa đổi chỉ trong một đêm.Cuối tháng Bảy, em tôi ôm theo bức thư tuyệt mệnh, gieo mình từ sân thượng xuống. Nhưng chỉ sau ba ngày, mọi dư luận bị dập tắt, không còn một chút dấu vết.Lúc đó, tôi mới biết rằng những kẻ đó đều được một thứ gọi là hệ thống bảo hộ – như dự đoán điểm số, thay đổi điểm thi, chỉnh sửa nguyện vọng… Những điều mà con người không thể làm được, nhưng với chúng lại dễ dàng như trở bàn tay.Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng, và phát hiện mình cũng đã ràng buộc với một hệ thống vô danh.【Đây chính là số phận nguyên bản của các người. Cô có cần ta giúp không?】"Ta có thể dùng ngươi để thay đổi điểm thi đại học không?"【Không thể.】"Vậy ngươi có thể cho ta quyền lực và tiền bạc?"【Cũng không thể.】"Ta có thể chỉnh sửa nguyện vọng bằng ngươi không?"【Xin lỗi, điều đó cũng không thể.】Tôi bật cười: "Vậy rốt cuộc ngươi có thể làm gì?"【Ta có thể khiến tất cả những năng lực trên biến mất – trong phạm vi ta giám sát, mọi gian lận đều vô hiệu, mọi đặc quyền đều bị cấm đoán.】