Bìa truyện
Tác giả: Unn

• Mặc Uyên cô là nữ doanh nhân thành đạt nằm gai nếm mật trên thương trường, vô tình xuyên vào cuốn ngôn tình { Thiên Hạ Nở Hoa}, lại rơi trúng thân phận của nàng• Mặc Uyển nàng tuy là Đệ nhất Mỹ nhân thành phố Y, nhưng vì tính tình thẳng thắn, ngang ngược nên chỉ là phong nền cho nữ chính ôn nhu như nước, dịu dàng như hoa.• Mặc Uyên xuyên vào thân thể của Mặc Uyển, liền dưới thân phận Lý phu nhân, một mặt giúp bản thân an toàn sống qua một đời, một mặt trả thù nữ chính bạch liên hoa đầy giả tạo, nam phụ độc ác vô tình.- ------------------------------ Tôi không tin vào vận mệnh, nhưng tôi tin vào tình yêu mình dành cho em! - Lý Hạo

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Thẩm Nhạn

Thường Nga ắt hối trộm linh dược, trời xanh nước biếc quạnh nỗi niềm.

8/10
Bìa truyện
Thể loại: Khác

“Tướng quân xuất chinh trở về rồi, lại còn mang theo một nữ nhân đang mang thai.”Sơn Nại vừa nói, vừa len lén nhìn thần sắc của ta.Ta đưa tay khều mấy cục than trong lò, rõ ràng mới đến tháng mười, không biết cớ gì trong phòng lại lạnh đến thế?Ánh mắt lướt qua, thấy gương mặt đỏ bừng cùng những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Sơn Nại, lúc ấy ta mới hiểu ra.Không phải trong phòng lạnh, mà là ta sợ lạnh.Ta dứt khoát thu tay lại, giấu vào ống tay áo, lòng bàn tay dần dần ấm lên.Nhìn vẻ mặt cẩn trọng chờ ý kiến của Sơn Nại, ta khẽ mỉm cười nhạt.“Nếu đã vậy, thì đuổi cô nương mà ta chuẩn bị cho hắn trước đây đi.”Sơn Nại hơi khựng lại, cuối cùng cũng không nói gì mà lui ra.Nàng đã theo ta mười năm, tự nhiên hiểu rõ tâm ý của ta.Nói ra thì ta và Tàng Viễn đã thành thân mười năm, cuối cùng hắn cũng sắp có cuộc sống của riêng mình rồi.Ánh sáng ngày càng ngắn lại, vừa qua giờ Thân, trời đã nhá nhem tối.Ta vội vàng ăn xong bữa tối qua loa, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, tiện thể dặn Sơn Nại đi khóa cửa.Nàng mãi không động đậy, ánh mắt cứ thỉnh thoảng nhìn ra cửa.Ta biết nàng đang chờ ai.“Khóa đi, hôm nay hắn sẽ không tới đâu.”Câu này dường như là nói với Sơn Nại, cũng như nói với chính ta.Nói xong, ta thổi tắt nến, chui vào ổ chăn, vậy mà dù đắp một lớp chăn thật dày, ta vẫn run cầm cập.Có lẽ không phải vì lạnh, mà vì đau – cơn đau từ trong xương tủy, dẫu đã bao năm vẫn không quen được.Trong cơn mơ màng, xung quanh bỗng trở nên ấm áp, theo đó là một mùi hương quen thuộc.Nói cũng kỳ lạ, rõ ràng y phục của chúng ta đều do gia nhân trong phủ giặt, nhưng chỉ trên người hắn lại luôn có hương nắng, ngửi vào khiến người ta thấy ấm áp.Ta lờ mờ mở mắt, quả nhiên trong chăn có thêm một người.Hắn như mọi lần, nằm ngay bên cạnh ta, ấm hơn cả lò lửa lớn.“Ngươi làm sao vào đây được?”Trong phòng yên lặng hồi lâu, không ai lên tiếng.Ta nhìn đường nét gương mặt Tàng Viễn trong bóng tối, mấy tháng không gặp, hắn dường như gầy đi một chút.Chắc là cảm nhận được ánh mắt của ta, Tàng Viễn cuối cùng cũng mở miệng:“Leo cửa sổ.”Câu trả lời bất ngờ suýt nữa khiến ta bật cười, nhưng cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực khiến ta nhịn lại, chỉ nhẹ ho vài tiếng, lấy cớ để hỏi tiếp:“Ngươi không đi bồi nàng ấy sao?”“Nàng ấy ngủ rồi.”Tàng Viễn vẫn như cũ, ít lời, hỏi một đáp một, ta không hỏi thì hắn cũng không nói.Bị hắn làm cho mất cả buồn ngủ, thêm vào đó cơn đau trên người cũng giảm bớt, hiếm khi ta lại có hứng nói nhiều:“Nàng ấy tên gì?”Ánh mắt sắc bén của Tàng Viễn như kim nhọn rơi trên mặt ta, dù trong bóng tối, ta vẫn cảm thấy chột dạ, vô thức thu người vào sâu trong giường.Cuối cùng, Tàng Viễn cũng đáp lời:“Nhiễm Tuyết Linh.”Ta lấy can đảm hỏi tiếp:“Đứa nhỏ được mấy tháng rồi?”“Bốn tháng.”Ta đếm nhẩm trên tay, Tàng Viễn xuất chinh ba tháng, nghĩa là đã quen biết nàng trước khi xuất chinh.Không ngờ ta lại chậm hiểu đến thế, trước đó còn bày mưu tính kế giới thiệu cô nương khác cho hắn, chẳng trách hắn chẳng bao giờ tỏ ra dễ chịu với ta.Dẫu chưa từng gặp Nhiễm Tuyết Linh, nhưng nghe nói nữ nhân mang thai thường hay thay đổi thất thường, tính khí kỳ quặc.Nếu nàng biết Tàng Viễn tối nay ngủ ở chỗ ta, e rằng sẽ nổi trận lôi đình.Đây lại là đứa con đầu tiên của Tàng Viễn, nếu xảy ra điều gì không hay...Những gì ta nợ hắn đã đủ nhiều, kiếp này trả không hết, không thể để chồng chất thêm nữa.Nghĩ kỹ rồi, ta lại mở lời:“Ngươi đừng tới đây nữa.”Tàng Viễn không đáp, nhắm mắt như đã ngủ, nhưng ta biết hắn còn thức.“Thân thể ta đã khá hơn nhiều, bao năm qua ngươi đối với ta cũng đủ tốt rồi.” Ta suy nghĩ rồi nói tiếp:“Nếu Gia Trụ nơi suối vàng có linh thiêng, huynh ấy cũng sẽ cảm tạ ngươi.”Tàng Viễn cuối cùng không giả vờ nữa, hắn dứt khoát rời giường, mở cửa, bước ra ngoài.Hắn nói:“Được.”Hành động của hắn khiến chỗ ấm áp vừa có trong ổ chăn lại lạnh lẽo như cũ.Ta kéo chặt chăn, lắng nghe tiếng bước chân hắn mỗi lúc một xa, mở cửa, đi ra, rồi đóng cửa.Gia Trụ là biểu ca của ta, cũng từng là Tam hoàng tử – Vạn Kỳ Gia Trụ.Mười năm trước, hắn mưu phản, bị tru di, cả gia tộc Thư thị chỉ còn lại ta một người sống sót.Có lẽ vì nhắc đến cái tên đã lâu không xuất hiện này, trong giấc mơ, ta lại mơ thấy những chuyện đã qua từ lâu.

8/10
Bìa truyện
Thể loại: Khác , Hệ Thống

Tác giả: 级摸鱼学者Dịch giả: Vịt Trắng Lội CỏThể loại: Gia đình, Hệ Thống, Hiện đại, Không CP, Quy tắcVăn ánEm gái tôi – người luôn nương tựa vào tôi mà sống – bị bạn cùng lớp thay đổi điểm thi, suất tuyển thẳng bị cướp mất, ngay cả hồ sơ nguyện vọng cũng bị sửa đổi chỉ trong một đêm.Cuối tháng Bảy, em tôi ôm theo bức thư tuyệt mệnh, gieo mình từ sân thượng xuống. Nhưng chỉ sau ba ngày, mọi dư luận bị dập tắt, không còn một chút dấu vết.Lúc đó, tôi mới biết rằng những kẻ đó đều được một thứ gọi là hệ thống bảo hộ – như dự đoán điểm số, thay đổi điểm thi, chỉnh sửa nguyện vọng… Những điều mà con người không thể làm được, nhưng với chúng lại dễ dàng như trở bàn tay.Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng, và phát hiện mình cũng đã ràng buộc với một hệ thống vô danh.【Đây chính là số phận nguyên bản của các người. Cô có cần ta giúp không?】"Ta có thể dùng ngươi để thay đổi điểm thi đại học không?"【Không thể.】"Vậy ngươi có thể cho ta quyền lực và tiền bạc?"【Cũng không thể.】"Ta có thể chỉnh sửa nguyện vọng bằng ngươi không?"【Xin lỗi, điều đó cũng không thể.】Tôi bật cười: "Vậy rốt cuộc ngươi có thể làm gì?"【Ta có thể khiến tất cả những năng lực trên biến mất – trong phạm vi ta giám sát, mọi gian lận đều vô hiệu, mọi đặc quyền đều bị cấm đoán.】

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Lạc Khê Nhi

Tôi là sinh viên đại học Thanh Hoa nhưng chết trẻ.Lúc tôi vừa mở mắt ra thì đã trở thành người đội sổ của lớp.Mọi người hỏi tôi định thi vào trường nào, tôi nói Thanh Hoa.Tôi bỗng trở thành trò cười của các bạn học trong trường.Sau khi có kết quả thi đại học, cả trường quỳ gối gọi tôi là “chiến thần”.

8/10