Hối Hận Còn Kịp
Đang ra[Tác giả: Phương Linh -- Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Ngược ]Bạn đang đọc truyện Hối Hận Còn Kịp của tác giả Phương Linh.Cô yêu anh. Yêu anh suốt 6 năm. Một tình yêu ngu ngốc.Cô làm mọi thứ vì anh. Anh chưa hề tâm hay liết mắt xem qua chỉ một lầnPhải! Anh chưa từng để ý hay quan tâm cô dù chỉ một chút.Cả sự thương hại anh cũng chưa từng dành cho cô.Là cô không xứng đáng được yêu thương sao!? Tại sao!? Tại sao mọi thứ cô đều làm vì anh! Nhưng người anh yêu lại là cô ấy!? Bạn thân của cô! Haha Nực cười " cô cười chua chát nói! Ông trời muốn trêu đùa cô đây mà.
Năm Tháng Vàng Son
Đang raNĂM THÁNG VÀNG SONTác Giả: Kiệt Trạch Nhi DuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, HE, Tình cảm, Tây huyễn, Vampire, Phương Tây, Thị giác nữ chủEditor + Bìa: Bông Hồng Có GaiVăn án:"Iris, lại đây."Người đàn ông trong bóng tối vẫy tay gọi cô, ra hiệu cho cô đến chỗ anh. Cô phản kháng theo bản năng, nhưng cơ thể lại từng bước tiến về phía anh.Cô không thể từ chối anh, ít nhất là cơ thể cô không thể từ chối, sự cám dỗ từ anh còn mãnh liệt hơn cả quả táo trong vườn Địa Đàng."Vâng, thưa chủ nhân của tôi."Cô học cách gọi anh như những người khác trong lâu đài cổ này.Nhưng dường như anh đang... tức giận.Đôi mắt màu tro pha lẫn cơn giận không tên, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thì thầm bên tai."Từ nay về sau, gọi ta là "trưởng thân", nhớ chưa?"—"A Khánh."Hắn gọi tên cô bằng tiếng Tiên Ti không thành thạo, ánh mắt dịu dàng như thiên thần cánh vàng bên cạnh Đức Chúa.Nhưng cô biết, hắn đến từ sâu thẳm địa ngục, là một ác quỷ chính hiệu.Cái ôm của ác quỷ là liều thuốc độc ngọt ngào.Nhưng cô lại mê luyến nó."A Khánh, lần sau gặp lại, ta sẽ nói cho em biết tất cả.""Còn nữa, Heine không phải là "trưởng thân" của em, ta mới phải."Dưới ánh hoàng hôn, hắn đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối mà mỉm cười với cô.Cô mong chờ cuộc gặp gỡ tiếp theo mà hắn nói đến, hết lần này đến lần khác, nhưng mãi không biết sự thật đó là gì.Heine và Kim, hai chủ nhân trong cùng một thân thể.Một người gọi cô là Iris, người kia gọi cô là A Khánh.Họ đều là huyết tộc, và cô cũng vậy.Tiếng lục lạc ngân vang, kết nối một vương quốc cổ xưa huyền bí.Tám trăm năm trước, một đoàn thương buôn khởi hành từ Lạc Dương, sau nhiều năm đã đến Florence.Sau đó, lâu đài cổ im lặng trăm năm lại một lần nữa rực sáng, chờ đợi chủ nhân của nó tỉnh dậy.Đêm nay đã định sẵn sẽ không yên giấc.—Hướng dẫn sử dụng:Song C, đều là mối tình đầu. Nam chính có nhân cách phân liệt, không dành cho những ai yêu thích sự thuần khiết tuyệt đối.Bối cảnh lịch sử giả tưởng thời Trung cổ + giả tưởng phương Tây với yếu tố ma thuật + thiết lập cá nhân.Nhân vật: vị thân vương phân liệt x viên ngọc phương Đông, cả hai đều là huyết tộc.Những năm tháng vàng son mang ý nghĩa là thời gian đẹp đang dần trôi qua, nhưng đối với huyết tộc, nó là vĩnh cửu.
Vẫn Chưa Bắt Đầu
Đang raVẪN CHƯA BẮT ĐẦUTác giả: Tần Phương HảoSố chương: 55 chươngThể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, con cưng của trờiEditor: Kites***Giới Thiệu:Dưới ánh đèn mờ ảo, đêm buông lãng mạn, Chung Kỳ nhẹ tựa vào vai Lý Dật Sinh. Giọng cô ngây thơ, pha chút thăm dò: "Em... giống chị ấy lắm sao?".Lý Dật Sinh khựng lại một lát, rồi mới chậm rãi đáp, giọng trầm thấp: "Em là em."Kẻ dối trá. Chung Kỳ cười nhạt trong lòng, nét mặt thoáng vẻ thờ ơ.Thân phận thế thân ánh trăng sáng, nghĩ kỹ cũng chẳng tệ. Dù tình yêu chẳng được bao nhiêu, ít ra túi xách cũng đầy tay.Hai người chênh nhau 7 tuổi[Nàng - cô sinh viên thực dụng và chàng - gã đàn ông bạc tình.]
Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Đang raTác giả: Tử YEditor: GừngVăn án:Cố An An mở mắt ra thì phát hiện mình xuyên đến thập niên 70 ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.Khi đang đối mặt với việc người mẹ trí thức vứt chồng bỏ con, thân thể của An An chấn động: “Người có thể đi, nhưng phiếu phải ở lại.”Tuy rằng mẹ không đáng tin cậy, nhưng cũng may cô có người cha yêu thương con gái. Còn có bà nội trọng nữ khinh nam, em trai ngoan ngoãn biết bảo vệ chị và anh quân nhân vô cùng trung khuyển. Cộng thêm một cái siêu thị mang bên người, có gao và bột mì ăn không hết.Cố An An nhe hàm răng trắng, cười toe toét.Dường như cuộc sống ở thập niên 70 cũng không khổ sở như vậy.Tiểu kịch trường:Đột nhiên có một ngày, Cố An An phát hiện cô rất thu hút động vật. Cô vừa đi vào núi lớn, gà rừng liền bay đến đỉnh đầu, hôn mê, thỏ hoang nhảy lên đùi, điên rồi, con khi nhảy lên vai, choáng váng, đến cả con hoẵng kia cũng…
Dư Ôn
Đang raTưởng Sương vẫn còn nhớ đêm hôm đó.Bóng đèn huỳnh quang được bao quanh bởi một cái chụp đèn tạm bợ, treo trên cột gỗ đã bị côn trùng gặm nhấm. Gió thổi qua khiến chụp đèn đung đưa, ánh sáng lay động. Phó Dã bước ra từ trong bóng tối, bờ vai gầy gò, cả người đầy vết thương, vết máu trên mặt còn chưa lau sạch, ánh mắt sắc lạnh, trông như một con chó hoang hung dữ và cô độc.Cậu bước đến cửa sổ quầy tạp hóa, mùi máu tanh xộc vào mũi cô. Cô thấy cậu móc từ trong túi ra một nắm tiền lẻ nhàu nát rồi chỉ tay ra phía sau lưng cô, muốn mua một bao thuốc.Cô biết cậu ấy.Kể từ sau căn bệnh nặng mắc năm mười tuổi, Phó Dã bị mất đi thính giác. Sau khi bố mẹ ly hôn, cậu bị vứt cho người bà sống một mình. Phó Dã mà nổi điên lên thì vô cùng liều mạng, cả khu ai cũng biết, không ai dám dây vào.Mợ đã khuyên cô nên tránh xa loại người có thể làm ra bất cứ chuyện gì như cậu.Sau này cũng là vào ban đêm, cậu lấy từ trong ví ra một chiếc máy trợ thính rồi đeo lên, giơ tay chỉ vào tai, ra hiệu cô tiến lại gần.Tưởng Sương chống tay nhích người về phía trước, chậm rãi dựa sát lại.Đường nét xương quai hàm thiếu niên sắc bén như lưỡi dao. Cô đè chặt trái tim đang đập điên cuồng, khẽ thì thầm một câu.Phó Dã nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt cô.Cậu khẽ nhếch môi, âm thầm nở nụ cười.Đã mười năm rồi, âm thanh đầu tiên cậu nghe được là giọng nói của Tưởng Sương.Cô gọi cậu: “A Dã.”