Thập Niên 70 Kiều Kiều Nữ
Đang raTác giả: Tử YEditor: GừngVăn án:Cố An An mở mắt ra thì phát hiện mình xuyên đến thập niên 70 ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.Khi đang đối mặt với việc người mẹ trí thức vứt chồng bỏ con, thân thể của An An chấn động: “Người có thể đi, nhưng phiếu phải ở lại.”Tuy rằng mẹ không đáng tin cậy, nhưng cũng may cô có người cha yêu thương con gái. Còn có bà nội trọng nữ khinh nam, em trai ngoan ngoãn biết bảo vệ chị và anh quân nhân vô cùng trung khuyển. Cộng thêm một cái siêu thị mang bên người, có gao và bột mì ăn không hết.Cố An An nhe hàm răng trắng, cười toe toét.Dường như cuộc sống ở thập niên 70 cũng không khổ sở như vậy.Tiểu kịch trường:Đột nhiên có một ngày, Cố An An phát hiện cô rất thu hút động vật. Cô vừa đi vào núi lớn, gà rừng liền bay đến đỉnh đầu, hôn mê, thỏ hoang nhảy lên đùi, điên rồi, con khi nhảy lên vai, choáng váng, đến cả con hoẵng kia cũng…
Dư Ôn
Đang raTưởng Sương vẫn còn nhớ đêm hôm đó.Bóng đèn huỳnh quang được bao quanh bởi một cái chụp đèn tạm bợ, treo trên cột gỗ đã bị côn trùng gặm nhấm. Gió thổi qua khiến chụp đèn đung đưa, ánh sáng lay động. Phó Dã bước ra từ trong bóng tối, bờ vai gầy gò, cả người đầy vết thương, vết máu trên mặt còn chưa lau sạch, ánh mắt sắc lạnh, trông như một con chó hoang hung dữ và cô độc.Cậu bước đến cửa sổ quầy tạp hóa, mùi máu tanh xộc vào mũi cô. Cô thấy cậu móc từ trong túi ra một nắm tiền lẻ nhàu nát rồi chỉ tay ra phía sau lưng cô, muốn mua một bao thuốc.Cô biết cậu ấy.Kể từ sau căn bệnh nặng mắc năm mười tuổi, Phó Dã bị mất đi thính giác. Sau khi bố mẹ ly hôn, cậu bị vứt cho người bà sống một mình. Phó Dã mà nổi điên lên thì vô cùng liều mạng, cả khu ai cũng biết, không ai dám dây vào.Mợ đã khuyên cô nên tránh xa loại người có thể làm ra bất cứ chuyện gì như cậu.Sau này cũng là vào ban đêm, cậu lấy từ trong ví ra một chiếc máy trợ thính rồi đeo lên, giơ tay chỉ vào tai, ra hiệu cô tiến lại gần.Tưởng Sương chống tay nhích người về phía trước, chậm rãi dựa sát lại.Đường nét xương quai hàm thiếu niên sắc bén như lưỡi dao. Cô đè chặt trái tim đang đập điên cuồng, khẽ thì thầm một câu.Phó Dã nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt cô.Cậu khẽ nhếch môi, âm thầm nở nụ cười.Đã mười năm rồi, âm thanh đầu tiên cậu nghe được là giọng nói của Tưởng Sương.Cô gọi cậu: “A Dã.”
Biểu Muội Khó Thoát
Đang raNgười đời đều biết Thế tử Trường Hưng Hầu – Thẩm Thính Trúc là một quân tử đứng đắn, trong sáng như ánh trăng, tài hoa xuất chúng, dung mạo hơn người. Tiếc là từ nhỏ hắn đã gầy yếu nhiều bệnh, e rằng không sống được bao lâu.Chỉ có biểu muội Lâm Khinh Nhiễm nương nhờ ở Hầu phủ biết rõ chân tướng – chuyện hắn đi lại không tiện là giả, bàn tay hắn có thể giết người, hắn còn từng giam giữ nàng lại bên cạnh hắn suốt mấy tháng.Trong đêm, Thẩm Thính Trúc thẳng tay đẩy cửa phòng Lâm Khinh Nhiễm ra, giả vờ khó hiểu cười hỏi nàng: “Vì sao biểu muội cứ mãi trốn tránh ta thế?”Lâm Khinh Nhiễm đỏ mắt nhỏ giọng cầu xin hắn: “Huynh buông tha cho ta có được không, ta sẽ không nói ra ngoài đâu.”“Sao ta tin nàng được đây? Hạ độc cho nàng câm để nàng không nói được nữa, hay là chặt tay nàng để nàng không thể viết ra…”Thẩm Thính Trúc hôn nhẹ lên vành tai nàng, giọng điệu dịu dàng mà lưu luyến: “Nhưng ta không nỡ, Nhiễm Nhiễm chỉ có thể ở lại bên cạnh ta… ta mới có thể yên tâm.”“Suỵt, khóc cũng không được.”Sau khi dỗ dành tiểu cô nương khóc sướt mướt đi ngủ, Thẩm Thính Trúc mới đi ra khỏi phòng nàng.Tùy tùng đi theo bên cạnh tỏ ra khó hiểu hỏi hắn: “Thế tử gia, lần nào cũng dọa khóc xong rồi lại dỗ dành, ngài không mệt à?”Thẩm Thính Trúc: “Thú vị mà.”Tùy tùng: “Ngài không thấy Biểu tiểu thư sắp đi báo quan luôn rồi hay sao?!”Quan trọng là họ thật sự không phải người xấu!Sau này Thẩm Thính Trúc không nỡ dọa nạt nàng nữa, hắn ôm nàng vào trong lòng dụ ngọt nàng bằng mọi cách: “Ta cho Nhiễm Nhiễm bắt nạt lại ta, nàng muốn bắt nạt thế nào cũng được cả.”
Truyện: Bà Đây Đem Vai Ác Dương OaiTên Hán Việt: Thượng Vị Công Lược: Ngã Bả Phản Phái Dưỡng Oai LiễuTên Trung: 上位攻略:我把反派养歪了Tác giả: Mặc LinhEdit & Beta: Nại NạiTình trạng: Hoàn thành (555 chương [520 chương hoàn chính văn + 35 chương ngoại truyện])Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, HE, tình cảm, huyền huyễn, tu chân, xuyên việt, xuyên sách, ngọt sủng, thần tiên yêu quái, song khiết, trạch đấu, cung đình hầu tước, nữ cường, ngược traVăn án:Nàng, tự ý làm bậy, quỷ tu chỉ sợ thiên hạ không loạn, cô độc và hoang dã.Nàng, nhẫn nhục chịu đựng, trở thành vật hy sinh của nữ chính.Nhưng khi nàng biến thành nàng ấy...Nữ phụ muốn tạo phản? Muốn nàng giúp đỡ? Được, không lấy tiền.Nam chính muốn giết nàng? Mượn kiếm sao? Được, đưa miễn phí.Nữ phụ muốn từ chỗ nàng hợp bảy Thần Khí để triệu hoán Thần Long? Ra cửa, rẽ trái, đi thẳng. Không cần cảm ơn.Còn có một người đàn ông muốn đi theo nàng? Đợi chút, hạnh phúc đến quá nhanh. Nàng muốn chém một ai đó để bình tĩnh lại sự bất ngờ một chút.Thần Khí trên trời. Thiên hạ rối loạn. Cô hồn dã quỷ. Họa thế gian.Một cô hồn dã quỷ ngửa mặt lên trời thở dài: Tuyệt vời! Công tử, ta phải sinh khỉ con cho ngươi~
Sáu năm trước, cô ngoài ý muốn mang thai con của bạn trai mối tình đầu, cô bí mật bỏ trốn.Sáu năm sau, cô lặng lẽ trở về nước cùng ba đứa con của mình, nhưng lại bị tổng tài bá đạo đuổi bắt và ngăn cản.Anh đuổi theo cô, cô bỏ chạy, cô chắp thêm cánh cũng chạy không thoát. Diệp Tiểu Vi bất lực dựa vào tường, nheo mắt nhìn người đàn ông đang thở hổn hển trước mặt, "Cận tổng, có gì chúng ta từ từ nói?"Cận Việt Thần bá đạo nhưng không mất đi vẻ dịu dàng, anh sạp lại gần cô,"Hay là, em sinh cho anh thêm một đứa nữa?"Bỗng nhiên bên cạnh xuất hiện ba cái đầu nhỏ,"Cận tổng, mẹ nói không đồng ý!""Cận tiên sinh, ngài đang nằm mơ à?""Cha, cha có bọn con rồi mà vẫn không đủ sao?"...