Tôi Là Cô Gái Trong Lòng Em
Đang raNếu một ngày bạn thức dậy và nhìn thấy một người khác lơ đãng đi trong nhà mình dù mình đã khóa cửa.Bạn đã tỉnh ngủ, còn người kia không có bất kì cái gì trên người.....
[Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Truyện Sủng, Nữ Cường, Điền Văn, Nữ Phụ, Hiện Đại ]Văn án:Ngủ một giấc dậy, Cố Yêu Yêu xuyên vào quyển hệ liệt niên đại văn nào đó —— cô nhỏ là chính trong mẹ kế văn, chị dâu là nữ chính trong trọng sinh văn, em họ là nữ chính trong cẩm lý văn.Mà cô, trở thành nữ phụ không có trí thông minh lười biếng hư vinh, nhà có cha ngu hiếu, nương đanh đá, anh trai bảo bối của mẹ, chị gái bạch liên, em trai cặn bã. Tóm lại, cả nhà đều là cực phẩm, bị nhóm nữ chính điên cuồng vả mặt, xuyên suốt toàn bộ quyển sách.Đối mặt với tu la tràng này, Cố Yêu Yêu tỏ vẻ không hoảng hốt. Bởi vì chung cư nhỏ của cô đi theo tới đây, mua sắm trực tuyến nhận chuyển phát nhanh, đầu cơ trục lợi đồ cũ để làm giàu, quá vui vẻ!Khi nạn đói ập tới, người khác đói đến gầy trơ xương, người Cố gia lại lặng lẽ mập thêm một lớp mỡ...Sau đó, các đại đội công xã lưu truyền một lời đồn: khi họ sắp chết đói, có một người thần bí dùng lương thực quý giá đổi lấy đồ vật rách nát nhà họ, hoặc sọt tre giỏ tre chiếu lau sậy do nhà họ dệt, người ta nói đó là thần tiên cứu khổ cứu nạn...Boss phản diện: Yêu Yêu không phải thần tiên, em ấy là nàng dâu bảo bối nhà hắn.
Ngự Hoạn
Đang raTác giả: Chi ĐồngEditor: BabybooSố chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyệnThể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)Văn ánVụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa""Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàngNhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ HànhTóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn langLập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúcLưu ý: Tên chương do Editor đặt
Đệ Nhất Thần Y
Đang raTrích đoạn:Nhà tù Vô Hồi,Một lão già đang quỳ, trên tay lão là chiếc thẻ của ngân hàng thế giới,Ông là Triệu Phong Niên, tập đoàn lớn nhất nhì thế giới chính là ông sáng lập, tài sản của ông có thể lên tới trăm tỷ, nhưng ông vừa biết mình mắc bệnh nan y, thời gian không còn nhiều.Khi biết được tin trong nhà tù Vô Hồi có một vị thần y đã từng chữa khỏi cho một người mắc chứng bệnh giống ông ta.Ông ta lập tức mang theo một khoản tiền lớn chừng một tỷ đến đây quỳ lạy thần y cứu mạng.Cánh cửa sắt mở ra, một tên cai ngục đi ra: "Chủ tịch Triệu, thần y vừa làm thủ tục ra tù, bây giờ ngài đi ra cửa trước là có thể gặp được."
Chiêu Ninh
Đang raKiếp trước, ta là thanh kiếm của Lý Hoài Ngọc, cũng là quân cờ của hắn.Ta cam tâm tình nguyện trở thành đao phủ giỏi nhất của hắn, thay hắn bước trong đêm tối, để hắn có thể ngồi lên ngai vàng như mong muốn.Hắn nói đi nói lại với ta: “A Ninh, ta chỉ có một mình nàng”.Lại không chút do dự kéo ta qua để chặn mũi tên bay tới.Lúc ta hấp hối, hắn che mắt ta lại và nói nhỏ:"Khó khăn lắm trẫm mới đi được đến bước này, trẫm không thể ch.ết được, A Ninh sẽ hiểu cho trẫm mà đúng không?"Hơi thở của hắn phả vào tai ta: “Cảm ơn nàng đã đi theo trẫm nhiều năm như vậy, ta sẽ nói một sự thật cho nàng biết."."Người cứu nàng năm đó không phải là trẫm, người kia... đã ch.ết từ lâu rồi".Sau khi sống lại, hắn nghĩ mọi cách gặp lại ta lần nữa, cầu xin ta:"A Ninh, hãy trở lại bên ta".