Bìa truyện

Truyện Giao Dịch Hôn Ước Với Tổng Tài Bá Đạo của tác giả Thất Tịch. Trên người anh chứa một cỗ khí chất lạnh lẽo, bất cứ nơi nào anh đi qua cũng đều tựa như bị một cơn gió lạnh thổi tới, tạo thành một vùng băng tuyết giá lạnh. Anh bước vào thang máy, đi lên phòng ở tầng 15 sớm đã được ch ẩn bị tốt, sau đó tùy tiện cởi cúc áo sơ mi, lập tức bước vào phòng tắm. Ngay thời điểm nước trong phòng tắm được bật lên, cửa phòng ngoài bỗng nhiên vang lên âm thanh tra chìa vào ổ khóa. Cửa đang đóng, bỗng bị người khác mở ra…… Cùng lúc đó, bên dưới bãi cỏ ở khách sạn, một buổi party nhỏ mừng sinh nhật đang đang diễn ra. Party sinh nhật lần này là vì Phương thiếu gia Phương Vinh mà tổ chức, Phương Trì Hạ vừa đến, vai chính đêm nay liền tới đón cô. “Hạ Hạ, em đã đến rồi!” Phương Vinh sải bước về phía cô, thời điểm sắp tới gần, trực tiếp không nhịn nổi mà nhào tới. Phương Trì Hạ lui về sau hai bước, khéo léo tránh động tác sắp lao về phía mình của anh ta.“Phương Trì Hạ!” Phương Vinh chụp hụt, có chút tức giận, nhưng vừa thấy khuôn mặt còn đẹp hơn hoa của cô, tất cả lửa giận đều nuốt vào trong bụng. Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp Tục

8/10
Bìa truyện

Truyện Chiến Soái Tiêu Thanh Mạc Thiên Lam truyện đô thị full. "Anh rể, anh có còn là đàn ông không vậy? Chỉ vì mẹ tôi mới đánh anh một trận mà anh đi ba tháng không thèm về nhà, có biết chị tôi vì anh mà tốn bao nhiêu nước mắt không hả?” “Bây giờ chị ấy đang đứng trên sân thượng, bị người ta ép tới đường phải nhảy lầu kia kìa “Nếu như anh không muốn mất đi chị tôi - vợ của anh thì lập tức đưa tôi đến tòa nhà Thiên Sơn để khuyên chị ấy. Nếu chị ấy mà nhảy thì anh cũng không có cợ đâu.” Bíp. Trận chiến ác liệt kéo dài tới tận ba tháng, các an hem đều đang nâng ly chúc mừng, Tiêu Thanh lại nhớ đến người vợ nơi xa của mình. Đã ba tháng nay anh chưa động tới điện thoại, vừa mở lên thì đã nhận được cuộc gọi kia. Bất ngời Tiêu Thanh như bị sét đánh, đứng lặng tại chỗ. Vợ của anh, bị người khác ép tới mức phải nhảy lầu? "Là ai ép buộc cô ấy nhảy lầu?” Anh giận dữ, ánh mắt như muốn bùng nổi Anh lập tức nhấc máy gọi điện cho Mục Thiên Lan. Nhưng điện thoại vốn đã tắt. Hiện tại anh cũng mới nhận ra trong suốt ba tháng qua, vợ anh đã nhắn tin nhiều cho anh đến mức nào. “Ngày đầu tiên anh rời đi, cuộc sống quanh em thật yên tĩnh, nhưng em không thích sự yên tĩnh này.” “Ngày thứ mười anh rời đi, em mất ngủ, anh có quay lại không? Tiêu Thanh?” “Ngày thứ hai mươi anh rời đi, em xuống cân, không phải vì em không ăn mà vì không còn thấy chúng ngon miệng nữa, bao giờ anh quay lại?” Hơn nữa... “Ngày thứ bảy mươi anh rời đi, em thực sự đã có cuộc hôn nhân không may sao? Em hơn anh nhiều thứ, nhưng em chẳng hề nhắc đến những thứ đó, vậy mà anh lại bỏ mặc em?” “Ngày thứ tám mươi anh rời đi, một số người lạ mặt đánh em, đe dọa em, muốn em và anh ta kết hôn, em không thể trụ nổi nhưng em không hề từ bỏ, anh từ bỏ em sao?” “Ngày thứ chín mươi anh rời đi, anh đừng quay lại, có lẽ em đã bị ép đến điên rồi, em sẽ lên sân thượng, đi đến một nơi không có nỗi đau. Dù em chỉ là người qua đường trong cuộc đời anh, nhưng em vẫn hy vọng anh có thể hạnh phúc.”

8/10
Bìa truyện

Truyện Rơi Vào Bể Tình Với Thiếu Gia của tác giả Mộc Tiểu Ô. Là số phận trớ trêu, đùa cợt anh và cô, làm cả 2 trong lòng canh cánh không yên. Như là định mệnh của nhau, cô và anh không thể biết trước được tương lai sẽ ra sao, lại như thiêu thân lao vào mối tình tưởng như oan trái này. Hào Môn Thừa Ho n Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng kể về chuyện tình giữa Lan Khê và Mộ Yến Thần. Một ngày trong đoan ký ức thời thờ ấu của cô, ba cô đem anh về nhà, mặc định là anh trai cô. Từ đó trở đi anh nghiễm nhiên bước vào cuộc sống của cô, cùng cô từng ngày dệt lên ký ức. Chuyên lớn, chuyện nhỏ trong nhà do anh một tay giải quyết. Kể cả chuyện cô rơi vào bể tình với anh. Cô là cô gái bé nhỏ chỉ vừa trải qua mười mấy năm tuổi đời, chưa đụng phải mưa to gió lớn lại bị cuốn vào một tình yêu nồng nhiệt đầy cám dỗ. Cô bối rối, ngờ nghệch chẳng biết cách xử lí. Lan Khê... phải làm sao đây??? Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng

8/10
Bìa truyện

Truyện Tổng tài ma Quỷ đừng sủng ta của tác giả Đào Khả Khả. Trích Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này? Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng ó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?" Đôi mắt đen đó khóa chặt trên người Tô Du Du, mang theo vẻ lạnh lẽo mà đánh giá cô: "Trình độ thưởng thức đúng là ngày càng kém." "Cái gì là vật thí nghiệm? Đây rốt cuộc là ở đâu? Anh... A......" Tô Du Du còn chưa nói hết lời, người đàn ông kia bỗng dưng dùng sức ở tay, môi mỏng áp lên, ngang lại lời kinh hô của cô. Nhiệt độ nóng bỏng của đàn ông truyền đến, làm cho da của Tô Du Du nóng ran như có người châm lửa. "A!" Tô Du Du hét lên một tiếng, từ trên giường ngồi bật dậy. Ngọn đèn nhỏ dưới ánh hoàng hôn, gian phòng chật hẹp, trước mắt cô là căn phòng chưa đến 10m2 cô thuê. Cô ngây người một lúc lâu mới phản ứng được. Cô lại gặp phải giấc mơ kia. Bắt đầu từ ba năm trước, cô vẫn luôn mơ đi mơ lại giấc mơ này, cứ liên tục liên tục, mấu chốt là mỗi một lần mơ đều cảm giác giống như thật. "Tô Du Du, mày chớ suy nghĩ linh tinh nữa!" Cô lập tức vỗ vỗ mặt mình: "Mày còn chưa từng chạm qua đàn ông, làm sao biết cảm giác như thế nào!" Nhưng mà... Nguồn Internet

8/10
Bìa truyện

Thần Y Ở Rể của tác giả Không Say kể về ba năm dài đằng đằng là thời hạn Phan Lâm đã nhẫn nhục trong vai một thằng rể bất tài, phế vật của nhà họ Phan. Khi thời hạn đó dần kết thúc, cũng là lúc anh vùng lên để đi tìm lại giá trị của mình…. đi tìm hạnh phúc, đam mê của mình. ****** “Nếu b năm trước con có y thuật như bây giờ..” Phan Lâm lặng lẽ nắm chặt tay thành nắm đấm, trong mắt chứa đầy sự bất cam. Két! Đột nhiên, tiếng nhành cây bị đạp gãy trong nghĩa trang vang lên. Phan Lâm ngẫng đầu lên nhìn về nơi phát ra tiếng động, trong bóng tối lờ mờ hình ảnh của hai người chạy lại. Một già một trẻ, người già mặc một chiếc áo có kiểu dáng thời nhà Đường, da nhăn tóc bạc, nhưng trên eo bụng có vết máu, chắc là đã bị thương. Người trẻ là nữ, khoảng hai mươi tuổi, mặc một chiếc đầm hoa liền thân, vóc dáng thanh mảnh, da dẻ trắng trẻo, trông rất đáng yêu. Lúc này, cô ấy đang dìu lão nhân kia luống cuống chạy về phía trước, đôi mắt sâu ngẩn nước chứa đầy nỗi sợ hãi. Hai người nhếch nhác nhìn thấy ánh lửa từ phía Phan Lâm, vui mừng quá đỗi. Nguồn: Internet

8/10