Bìa truyện

Truyện của tác giả Hoa Dung Nguyệt Hạ “Đúng rồi! Làm sao Nhu Nhi lại là đứa ăn cắp được! Rõ ràng là con bé đó lấy của Nhu Nhi” Đối với câu nói của bạn nhỏ đó, cô không biết phải trả lời thế nào, trong lòng uất ức vô cùng, vì thế liền oà khóc, dụi mắt khóc thét lên: “Nhưng miếng ngọc � ó thật sự là của mình mà! Oa oa… trả lại cho mình đi…” Nhu Nhi đắc ý nhìn cô một cái, sau đó nhìn mọi người xung quanh nói: “Mọi người cũng thấy đấy! Tiểu Thi thật sự là đồ ăn cắp, vì thế về sau đừng ai đến gần bạn ấy nữa, bạn ấy là đồ ăn cắp, đồ dối trá!” Mấy đứa nhỏ xung quanh gật đầu tán thành: “Đúng rồi! Bọn mình đều nghe theo lời của công chúa Nhu Nhi, về sau bọn mình sẽ không đến gần Tiểu Thi nữa, bạn ấy là đồ ăn cắp.” “Đúng rồi, Tiểu Thi là đồ ăn cắp, đồ xấu xa! Còn đổ tội cho công chúa Nhu Nhi, lêu lêu, xấu hổ chưa, lêu lêu!” Bọn nhỏ cười vang lên, rồi bỏ đi, bỏ lại cô lẻ loi một mình, cô dựa vào tường, cố nén lệ vào trong, nhìn theo bóng của mấy đứa trẻ khác, tay siết chặt thành hai nắm đấm. Bên ngoài văn phòng viện trưởng, có một loạt đàn ông mặc tây trang đen xếp thành một hàng ngay ngắn. Một người đàn ông hơn 50 tuổi sắc mặt nghiêm túc ngồi trên ghế sofa, thoạt nhìn trông ông ta rất khoẻ mạnh, bên ngoài khoác một chiếc áo da làm toát lên khí chất tôn quý vô cùng, ánh mắt sâu sa, sắc bén khó lường. Trừ việc tuổi tác đã cao, khuôn mặt có chút già nua ra thì trông ông ta cũng rất ưa nhìn, lúc trẻ chắc hẳn cũng là một người phong lưu. Viện trưởng tìm được một tập hồ sơ, từ từ mở ra trước mặt người đàn ông đó, sau đó cung kính nói: “Ngài Mộ, năm trước viện có nhận nuôi một đứa trẻ, hồ sơ về nó đều ở chỗ này, ngài xem qua một chút.”Người đàn ông được gọi là Ngài Mộ lật những tờ giấy đọc lướt qua, ông ta hơi nhíu lại, trợ lý bên cạnh thấy sắc mặt của ông ta thay đổi, ngẩng đầu lên cười với viện trưởng: “Đứa bé này chắc cũng được tám chín tuổi gì rồi, xin hỏi, năm trước có bao nhiêu đứa bé tầm tuổi này nhập viện vậy?” Viện trưởng suy nghĩ một lúc, vội nói: “Xin các vị đợi một lát.” Ngài Mộ đảo mắt nhìn qua hồ sơ, đôi mắt ông lướt mắt nhìn qua một bức ảnh gia đình, tay ông khẽ nắm chặt, sau đó ông vươn tay lên, đầu ngón tay nhẹ gõ mấy cái: “Đứa bé này, tôi muốn gặp nó.” Viện trưởng ngẩn người, lập tức gật đầu: “Được, tôi lập tức đưa bé tới gặp ngài.” Nữ viện trưởng gọi một cuộc điện thoại, sau đó, có một người dẫn đứa bé này đến. Nhu Nhi nhu thuận đứng trước mặt người đàn ông được gọi là Ngài Mộ, hai tay chắp sau lưng, ưỡn ngực tự tin cười nói: “Con chào ông, con chính là Nhu Nhi ạ.” Ông lạnh nhạt nhìn chằm chằm Nhu Nhi, cẩn thận nhìn kĩ gương mặt của cô, đôi mắt ông chậm rãi nheo lại, ánh mắt đột nhiên thâm sâu khó lường. Nhu Nhi có chút ngạc nhiên, cô hơi nhướng mày lên, cô nhận thấy người này có vẻ rất đáng sợ, cô như bị ánh mắt đó doạ cho sợ, lui về sau hai bước, nhưng ngược lại, người đàn ông được gọi là Ngài Mộ ấy lại vẫy vẫy tay nói: “Lại gần đây, để ông nhìn kĩ cháu một tí!”

8/10
Bìa truyện

Truyện Thứ Nữ Hữu Độc của tác giả Tần Giản. Dưới mái hiên lãnh cung, Lí Vị Ương đếm được sáu con rận trên mái tóc dài. Hàng năm không tắm rửa, trên người như đang mặc một bộ khôi giáp thật dày, bắt rận trở thành phương pháp duy nhất để nàng giết thời gian. Mười hai năm, bị giam vào lãnh cung ã mười hai năm, Vị Ương ngẩng đầu nhìn không trung, mỗi lúc trời đổ mưa, đôi chân nàng đau đớn đến phát cuồng. Nàng là con gái ruột của Thừa tướng Lí Tiêu Nhiên, chỉ tiếc rằng, nàng không sinh ra từ bụng Đại phu nhân, mà là từ một tỳ nữ thân phận thấp kém, hơn nữa còn sinh vào tháng hai, ứng với lời đồn rằng con gái sinh vào tháng hai sẽ bất lợi với cha mẹ, bởi vậy mới bị phụ thân đưa đến chỗ họ hàng xa nuôi dưỡng. Đáng tiếc họ hàng cũng không muốn nuôi một thứ nữ, đưa nàng về quê tự sinh tự diệt, cứ như thế nàng một quý nữ xuất thân từ gia đình quyền thế bậc nhất Đại Lịch, lại phải tự mình làm việc nhà, thậm chí còn phải ra đồng làm việc. (Thứ nữ: con gái sinh ra bởi thiếp, Quý nữ: con gái nhà giàu sang phú quý) Nguồn: noline412 - wordpress - com

8/10
Bìa truyện

Truyên Phú Ông Biến Thái Truyền Kỳ của tác giả Lúc này, Đào Trinh thản nhiên, đảo mắt liếc qua chiếc ga giường nhau nhúm, xộc xệch một cách có chủ ý, còn cố ý dừng trên đó hồi lâu. Ga giường trắng tinh, không có vết máu? Điều này thật sự nằm ngoài dự liệu của cô! Chẳng lẽ Giang Hiểu Nhi đã khô g còn trong trắng nữa? Sớm biết thế thì cô cũng chẳng cần phải tốn công thế này! Trong lòng không hiểu sao thấy rất hả hê, nhưng bên ngoài, Đào Trinh vẫn cố tỏ ra tiếc nuối, thương xót: “Hiểu Nhi à, hôm nay là sinh nhật của ba tớ, cậu không thể nhịn chút sao? Sao cứ phải … phải làm chuyện này chứ? Lại còn gây ồn ào lớn như vậy? Uổng công tớ cả năm nay hết lòng với cậu, Việt Khánh vẫn còn nhớ cậu mãi không quên!” Ngụ ý, Giang Hiểu Nhi như thế này, cũng không phải là lần đầu tiên! Trương Việt Khánh lên tiếng, giọng mất kiên nhẫn: “Loại đàn bà đê tiện giả dối như vậy, có gì đâu mà nói?” “Việt Khánh, anh đừng như vậy, dù gì cũng là tại em không kiểm soát được bản thân mà yêu anh, nên trong lòng cũng có áy náy!” “Tại em lương thiện quá!”

8/10
Bìa truyện

Ác nghiệt ly hôn đêm tân hôn - sáng tác Rose novel ác nghiệt Tần Hàm Dịch kết hôn. Ai mà biết được rằng trong đêm tân hôn, anh ta liền ép cô ký vào tờ đơn ly hôn, trong lòng liền có cảm giác như tim đập trên đầu lưỡi... Liệu Dĩ Muội sẽ quyết định ra sao? Mời các bạn cùng đọc truyện online để bi t nhé. Trích: Đứng ở góc của cô, tuy chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt của người đàn ông nhưng cô vẫn không khó để nhìn ra, người đàn ông với bàn tay đang quờ quạng khắp cơ thể người phụ nữ kia lại chính là chồng cô. Cố gái nheo chặt mắt lại mơ màng, đột nhiên trợn mắt lên, cuối cùng cũng nhìn thấy Diệp Dĩ Muội đang đứng ở cửa, trong đôi mắt không hề có sự bất ngờ hay kích động nào. Chỉ đơ ra khoảng một giây, sau đó cô gái bèn nhìn thẳng vào cô, đôi môi khẽ nhếch cười, với tư thế của một kẻ thắng cuộc đang nhìn kẻ thua cuộc một cách mỉa mai. Ngay sau đó, cô gái liền từ từ thè lưỡi mình ra, khẽ liếm vào tai người đàn ông nhẹ nhàng, sau khi toàn thân người đàn ông run lên vì bị kích thích, cô ta mới thì thầm nhưng đủ để cho hơn một người nghe thấy, giọng nói trêu chọc: “Hàm Dịch, mạnh hơn một chút đi!” “Tiểu yêu tình!” người đàn ông nói giọng khàn khàn, khẽ cười, cả cơ thể anh ta nghe lời mà cử động mạnh hơn. Trong tiếng rên hoan lạc, Diệp Dĩ Muội khẽ khép cánh cửa lại, ra khỏi phòng làm việc của anh ta, quay người bước đi. Cảnh tượng như thế này, rốt cuộc cô đã nhìn thấy bao nhiêu lần rồi? Ở nhà, ở khách sạn, ở trong phòng làm việc, dường như nơi nào cũng là chiến trường hoan lạc của anh ta. Ngay đến cả khi bọn họ đi tuần trăng mật, tình trạng này cũng không dừng lại một giây. Nếu, được chọn lại một lần nữa, cô có còn tự không lượng sức mình mà cho rằng có thể làm cảm động anh? Nguồn rosenovel Hôn nhân không lựa chọn

8/10
Bìa truyện

Đại la Thiên Tôn - sáng tác Chiến Thần Đã Trích: Tiên giới. - U Nguyệt, muội đem Hồn nhi chạy trốn đi, ta sẽ chặn họ lại. Thập tam thái tử Long Tử Thiên hét lên. - Không, thiếp sẽ ở lại với chàng, thiếp sẽ không đi đâu hết. - Nàng phải nghĩ cho Hồn nhi của chúng ta. Nàng phải sốn để chăm sóc nó, nuôi dạy nó. Nàng mau đi đi, ta sẽ ở đây chặn chúng lại. Phía xa cách đó ngàn trượng bỗng nhiên có cả ngàn người phi không tới, hét to. - Long Tử Thiên, Lý U Nguyệt, các ngươi không thoát đâu. - Phản bội lại Nhân tộc đành chỉ có con đường chết thôi. Lý U Nguyệt, nếu nàng chịu nhận tội và giết chết Long Tử Thiên thì ta danh dự sẽ nói giúp nàng trước Thiên đình. - Ngươi chuẩn bị chết đi Long Tử Thiên. .............. Thập tam thái tử Long Tử Thiên hừ một tiếng, nói to: - Chỉ bằng các ngươi mà đòi giết ta. Đỡ một chiêu của ta. - Du Long xuất hải. Hai tay của Long Tử Thiên chưởng ra song long, uy thế thiên địa về phía địch nhân. Một chiêu đoạt mạng mấy chục la thượng kim tiên, trọng thương Tiên quân. Sau đó quay về phía Lý U Nguyệt nói: - Nàng mau chạy đi. Lý U Nguyệt đầm đìa nước mắt, không muốn chạy đi nhưng vì hài nhi nên đành phải ôm con thuấn di chạy đi. - Muốn chạy. Bài Vân chưởng. Kẻ vừa hét lên là Tiên Đế Triệu Vân của Thiên đình, chưởng về phía Lý U Nguyệt thuấn di. Long Tử Thiên đang chống chọi với đám Tiên Quân, Tiên Đế và đám Long tộc nên không thể đỡ giúp nàng. Long Tử Thiên hét lên: - U Nguyệt, cẩn thận. - Aaaa.... Một chưởng đầy uy lực của Tiên đế, mặc dù có Thần thần giáp hộ thể nhưng vẫn bị phản chấn từ chưởng của Triệu Vân. Miệng hộc máu nhưng vẫn cố gắng thuấn di bỏ chạy. - Tên khốn Triệu Vân. Hỏa Long quyền. Long Tử Thiên nổi điên hét lên. Vung Hỏa long quyền về phía của Triệu Vân. - Hừ, một kẻ trọng thương mà cũng muốn đánh ta. Thiên Vân thuẫn. Triệu Vân hừ lạnh, tay kết ấn tạo nên một tấm khiêng chống lại Hỏa long quyền của Long Tử Thiên. Sau đó hắn nói với đám tiên nhân. - Long Tử Thiên đã bị trọng thương, chúng ta liên thủ giết chết hắn. - Đúng ra tay. Gàooooo..... Long Tử Thiên hóa kim long chi thân, dài đến ngàn trượng. Miệng đọc pháp quyết. - Ô! Úm! A! Hồng! Ma! Dát! Phu! Ba! Thần Long bát âm. Đám địch nhân chợt tái mặt, hoảng loạng hét lên. - Cẩn thận, là Thần Long bát âm. - Aaaaaaaaaaa Theo thanh âm Long Tử Thiên rơi xuống, từng đợt, từng đạo, từng vòng âm ba (sóng âm) phô thiên cái địa. Thanh chấn cửu thiên. Âm ba lướt qua, không gian phảng phất băng liệt, biến mất từng chút một. Tiếng gầm rú, phảng phất như có hàng nghìn, hàng vạn Thiên Long đồng thanh ngâm lên. Ngọn núi dao động mãnh liệt, có cảm giác trời long, đất lở. Long Thần Bát Âm! Đây là Âm sát thuật của Long tộc. Long Tử Thiên vốn là Long đế mạnh nhất của Long tộc nên tu luyện được sát chiêu này. Là một trong số các thần thông lợi hại nhất của Long Tử Thiên. Đối mặt với chiêu thức hủy thiên diệt địa này, dù trốn tới chỗ nào cũng bị băng liệt làm tan rã. Dưới Long Âm, một trong số vô lượng thần thông, đám Đại la kim tiên, Tiên quân đứng trong khoảng ngàn trượng gần đó ngay lập tức biến thành huyết vụ, Nhuộm đỏ cả khoảng không. Các Tiên đế nhờ có thần khí tiên bảo hộ thể nên chỉ bị phản chấn nhẹ, không uy hiếp đến tính mạng. Nguồn truyen-org

8/10