Bìa truyện

Lục Thiên Ký - sáng tác Hắc Sơn Lão Quỷ Trích: Vị đạo gia này, tiểu nhân van xin ngài, thu ta vào sơn môn đi, tiểu nhân vốn cũng sống trong gia đình giàu có, nhưng gặp nạn bị ác nhân tàn sát, một nhà trên dưới ba trăm miệng ăn đều chết dưới kiếm, chỉ còn tiểu nhân cùng một đứa em gái lẻ loi hiu q ạnh, lang thang giang hồ, bởi vì ngưỡng mộ uy danh của đạo môn, một đường ăn xin đi tới trước sơn môn, chỉ muốn bái sư cầu đạo, tiềm tu đạo pháp, ngài đem ta thu vào môn phái, tiểu nhân nhất định..." Nam Thiệm Bộ Châu, Sở Phong vương triều, một trong thiên hạ chín đại linh mạch Thái Hành sơn mạch , trước Thanh Vân đạo môn sơn môn, ít cũng trăm người thanh niên xếp thành hàng dài, đang đợi một cái đạo nhân mập trước sơn môn hỏi chuyện. Mà lúc này đứng đầu đội ngũ, có một đứa bé trai chừng mười tuổi đầy mặt nước mắt khóc lóc kể lể , đứa bé này mặt rất dơ, ánh mắt lại thật sáng ngời, khóc lóc buồn bã, làm người thương hại. Đạo nhân mập không nhịn được nhìn đứa bé trai này một cái, liếc mắt hỏi: "Ngươi có thể có thư giới thiệu không?" "Không có..." Đứa bé ngượng ngùng đáp. "Có thể có trân bảo dâng lên?" "Không có..." "Có thể có thể chất hiếm thấy?" "Không có..." Đạo nhân mập hỏi, đứa bé trả lời, ngay lập tức đã qua ba câu hỏi, đạo nhân mập trừng mắt, một cước đem đứa bé này đá văng mấy vòng, quát mắng: "Không có thư giới thiệu, chính là tiện nhân, không có trân bảo, chính là cùng quỷ, không có thể chất hiếm thấy, chính là phế vật, một tên ăn mày khố rách áo ôm như ngươi, cũng dám đến Thanh Vân Tông ta bái sư ư? Mở to hai mắt nhìn nhìn một cái, nơi này cũng không phải viện cứu tế đâu!" Phía sau đội ngũ xếp hàng thật dài thấy cảnh này, nhất thời ha ha phá lên cười. Tất cả đều cảm thấy đứa bé này thật sự buồn cười, người không có đồng nào, lại muốn tới Thanh Vân đạo môn để bái sư ư? Phải biết rằng, Thanh Vân đạo môn chính là đạo môn của Sở quốc, ba ngàn năm truyền thừa, địa vị tôn sùng, nội tình thâm hậu, bên trong môn đệ tử tùy tiện một người, cũng là cao thủ hàng đầu, mượn một chuyện phát sinh trước đó không lâu mà nói, phía tây bắc Sở vực, có một ổ trộm cướp hoành hành bá đạo, làm hại một phương, ngay cả quan phủ cũng không làm gì được, Thanh Vân đạo môn chân truyền đệ tử Tiếu Kiếm Minh biết được, một mình một kiếm, tiến vào hang ổ trộm cướp là Quỷ Yên cốc, mười tên cướp nổi danh Sở vực bị một mình hắn một kiếm chém chín, chỉ có một chạy trốn, lập tức danh chấn Sở vực. Cũng chính bởi vì chuyện này, khiến cho Thanh Vân đạo môn trong khoảng thời gian này thanh thế vô cùng lớn, danh tiếng vô lượng trong đám bình dân ở Sở vực, hôm nay thu đồ đại điển mười năm mới có một lần, cũng không biết bao nhiêu quan lại quyền quý cũng không luyến tiếc tiền của muốn đem hài tử nhà mình đưa vào đạo môn đi tu hành, vì thế có quan hệ thì dùng quan hệ, có trân bảo thì hiến trân bảo, dùng hết thảy tâm tư chỉ mong kiếm được một con đường. Mà đứa nhỏ này hai tay trống trơn, tựa như một đứa ăn mày, lại muốn tới bái sư, thật sự ý nghĩ kỳ lạ. Đứa trẻ này bị đá một cước, nhưng không nói một lời, yên lặng đi tới hơn mười trượng, bỗng nhiên nhảy chân mắng to: "Ta chửi cái tên heo mập mũi trâu nhà ngươi có mắt mọc ở dưới chân, chỉ bằng bộ dáng xấu xí mũi hếch lên trời của ngươi mà cũng dám tới mắng gia gia ngươi nghèo khổ ư, lão tử tới Thanh Vân Tông các ngươi bái sư là nể mặt các ngươi, hôm nay ngươi có mắt không biết Thái Sơn, hôm nào gia gia sẽ dùng một mồi lửa đốt cháy cái quan rách nát này của các ngươi..." Nguồn Bạch Ngọc Sách

8/10
Bìa truyện

Truyện Dụ Dỗ Nữ Giám Đốc của tác giả Lê Vi Vu Đô Thi Lý Nghiêm của bảy năm trước chỉ là một chàng thanh niên nghèo túng bị người ta khinh khi, sỉ nhục, đến cô gái anh yêu tha thiết cũng quay lưng phản bội anh. Anh không có tiền. Anh không có quyền. Năm đó, anh đau khổ cắn răng cam chịu để Lâm Tu Nghi ra đi, bất lực nhìn bố mình chết tức tưởi trên giường bệnh viện. Bảy năm sau, anh trở về nước với một diện mạo khác, một cái tên khác - Lý Cảnh Hào. Với thân phận và địa vị hiện tại, anh chính thức tiến hành việc trả thù. Những gì mà Lâm Tuệ Nghi đã gây ra cho anh, hôm nay anh bắt cô cũng phải nếm trải. Thế nhưng... Lâm Tuệ Nghỉ của hiện tại sao lại khác xa với những gì anh mường tượng? Là do cô đã thay đổi? Hay chuyện năm ấy còn điều chi uẩn khúc?

8/10
Bìa truyện

Ma yêu nữ lật gia tiên của tác giả Hắc Tâm Bình Quả, còn có tên Khẩu gia vị quá nặng. Mô tả góc tối trong tâm hồn cuộc sống gia đình. Cô sống lại sau khi qua đời lúc mới 20. Hung thủ ở trước mắt bao người đẩy cô ra đường lớn. Thế nhưng, những người chứng kiến― Người cha kính yêu của cô nói với hung thủ giết người: Đừng áy náy, đây không phải lỗi của con. Người mẹ từ ái của cô nói với hung thủ giết người: Không sao cả, mẹ còn có con, so với đứa con gái ruột kia ngoan ngoãn hơn.

8/10
Bìa truyện

Truyện Bạn Cùng Phòng Mỗi Ngày Đều Đang Nói Lời Sến Súa Trong Điện Thoại Di Động Của Ta của tác giả Thị Lưỡng Ca. [Đương sự: Lộ Uyên, nam, 20 tuổi, đại học C, năm ba Học viện ngoại ngữ khoa tiếng Anh, sinh viên lớp 1, ký túc xá phòng 207, lầu 14] Việc này nói đến kỳ thực rất xấu hổ, vừa bắt đ u là Lâm Thông Thông nói cho tôi. Hắn thật sự không hổ gọi Lâm Thông Thông, tai thính mắt tinh. Ngày đó hắn đột nhiên gửi tin nhắn hỏi tôi: Cậu cùng Thẩm Kỳ Phồn là đang nói chuyện yêu đương sao? Lúc đó tôi đang ở sân thể dục, mới vừa chạy xong vài vòng, uống một hớp nước ngồi bên cạnh nghỉ ngơi, cầm điện thoại di động lên liền nhìn thấy cái này, suy nghĩ hắn chắc là gửi sai người rồi, trở về hỏi sau. Nguồn: planet040300.wordpress - com; Editor: Moong

8/10