Bìa truyện

Chó Điên

Đang ra

Văn án: Bố tôi đưa một đứa con riêng về nhà, Cô ta đ/ập v/ỡ chiếc bình cổ mà tôi yêu thích nhất ngay trước mặt tôi. Bố tôi chỉ nói: "Chỉ là một cái bình thôi mà, vỡ thì vỡ thôi, đừng làm em gái con sợ." Hôm sau tôi tr//ói đứa con riêng lại, bố tôi bảo tôi thả cô ta ra. Tôi nói: "Chỉ là một đứa con riêng thôi mà, mất thì mất thôi."

8/10
Bìa truyện

Văn án: Đêm đã khuya, nến đỏ le lói. Bóng tối dày đặc, nhẹ nhàng rung chuyển, như thể có những b/óng m/a ẩn nấp bên trong, nhìn chằm chằm. Cảnh tượng này thật sự rất hợp với những gì ta đang đọc trong cuốn tiểu thuyết. Ta lật qua một trang, đúng lúc đọc được dòng chữ: "Người ch*t, tâm niệm không tan, o/án h/ận thành qu/ỷ." Thấy vậy, ta ngẩn người hồi lâu. Trong lúc đang mơ màng, chợt có một người dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên đầu: "A Triều, có phải da lại nhăn hơn rồi không? Khuya thế này mà còn không định nghỉ ngơi sao?" Ta đẩy bàn tay lạnh ngắt đó ra, quay lại đùa giỡn với y. Nhưng hình ảnh trong gương chạm khắc lại phản chiếu một mình ta trong căn phòng tối tăm, đ/iên c/uồng nhảy nhót. Ta dừng lại, nhìn vào nam nhân tuấn tú trước mặt, mặt mũi trắng bệch, không có chút sinh khí. Y tên Thịnh Dạ, là hôn phu từ thuở nhỏ của ta. Cũng là người, đã từ lâu t/ử tr/ận nơi sa trường.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Lý Yên Niên.

Văn án: Phụ hoàng ban hôn cho ta và tiểu tướng quân Lâm gia. Nhưng ta và tiểu tướng quân kia vốn có mối th/âm th/ù, thường h/ăm d/ọa nhau rằng sẽ đ/ào m/ồ ch/ôn tổ tiên đối phương. Sắc chỉ ban hôn vừa được ban xuống, ta đã âm thầm tính toán kế hoạch trốn chạy. Còn chưa kịp hành động, ta đã nhận được thư từ tiểu tướng quân: [Tống Thanh Hứa, ai bị bắt về trước, người ấy sẽ là cháu.].

8/10
Bìa truyện

Văn án: Chuyện tôi thầm yêu Kỷ Ngôn Thành bị cả trường biết, cuốn sổ phác họa bị treo ở khu vực đồ thất lạc, bên trong đều là hình vẽ của cậu ấy. Nghe nói gia cảnh của cậu ấy khó khăn, tôi nhân cơ hội đó, kết bạn với cậu ấy và mời làm mẫu vẽ cho tôi. Cậu ấy chấp nhận ngay lập tức.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Trầm Ngư

Nếu lỡ ngủ với thanh mai trúc mã thì phải làm sao? Bây giờ tôi chỉ nghĩ đến bốn chữ: “Ôi trời, xong rồi.” Hiện tại tôi đang nằm trên giường, có chút bối rối. Tôi lật chăn lên nhìn một cái, ừm, không tệ, rất lớn, chắc cỡ C. Nhìn kĩ thì đã sưng lên rồi, không được, Du An, sao mày có thể ngồi im chờ ch*t như vậy, ngồi đó làm gì, chờ sinh con à? Tôi nhẹ nhàng kéo một góc chăn, rồi từ từ di chuyển đôi chân. “Ưm…” Hai chân duỗi ra khiến tôi không thể không kêu lên, nhìn xuống gi/ữa hai ch/ân toàn vết đỏ, đi một bước cũng đ/au. Tần Lệ cái tên này khá gh/ê, ai nói chỉ có nam sinh trung học mới được, nhìn bên ngoài có vẻ hiền lành, tối qua lại dường như đang l/iều m/ạng, tất nhiên là l/iều m/ạng của tôi. “Đ/au đ/au đ/au đ/au đ/au” Ch*t thật, thanh niên không có nghĩa khí gì cả.

8/10