Bìa truyện

Vợ Khó Thoát Bàn tay Tôi MỞ ĐẦU Trên thảm trải sàn, trên ghế sofa, ngay cả trên giường vương vãi đầy quần áo, váy của phụ nữ, đồ lót bị xé tan tành, áo sơ mi của đàn ông, cà vạt, quần dài... Không khí trong ph&og ave;ng tràn ngập hơi thở hoan ái. Trên chiếc giường đôi rất rộng kiểu châu Âu, ga giường và chăn gối vẫn giữ nguyên vẻ hỗn loạn sau trận tình ái kịch liệt. Người đàn ông đang ngủ trong tình trạng khỏa thân kia có gương mặt tuấn tú, cơ thể đầy đặn và săn chắc với lồng ngực cường tráng và làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Sau cơn hoan ái điên cuồng, hắn chìm vào giấc ngủ say. Người đàn ông này, cho dù đang ngủ, vẫn để lộ khí chất hoang dã và ngông cuồng như con báo săn nguy hiểm, khiến người ta không dám lại gần. Một phía khác của chiếc giường là một cô gái với gương mặt thanh tú, mái tóc đen nhánh tán loạn phủ lên tấm lưng gầy trắng nõn, nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, con ngươi đen láy được bao trùm bởi tuyệt vọng, mất mát, hoảng sợ, khuất nhục... "Quách Thanh Tú, cô nghe cho rõ đây, con gái nhà họ Quách các cô sinh ra là để cho tôi chơi." "Quách Thanh Tú, tôi chưa từng yêu cô, càng không yêu chị cô, chỉ chơi đùa thôi, tại sao các cô phải tin là thật nhỉ." "Quách Thanh Tú, tôi muốn vấy bẩn cô đấy, muốn khiến cô xấu xí đấy, để cô mãi mãi chìm đắm bên dưới cơ thể tôi." "Quách Thanh Tú, tôi chơi chán rồi, cô cút đi!" "Quách Thanh Tú, mẹ kiếp, cô có sĩ diện không vậy, tôi chơi cô ngán lắm rồi, cô còn sống chết quấn riết lấy tôi làm gì, cút, cút ngay đi, có nghe thấy không!" Kí ức đáng sợ như một bức màn đen lan rộng, con dao gọt hoa quả trên tay Quách Thanh Tú dứ dứ trên lồng ngực của người đàn ông kia. Cô cắn chặt môi dưới, hai tay run rẩy nhưng không có can đảm để đâm xuống. Bỗng chốc, người đàn ông kia mở bừng hai mắt, đôi mắt sâu và con ngươi sáng của hắn trào ra ý vị châm biếm, hắn lật người đè nghiến cơ thể cô xuống, hai bàn tay ngang ngược bóp lấy bộ ngực căng đầy của cô mà mặc sức vầy vò... "Quách Thanh Tú, muốn đấu với tôi sao, cô không có bản lĩnh đó đâu, bây giờ không có, tương lai cũng không đào đâu ra được." Cánh tay mảnh dẻ của Quách Thanh Tú bất lực buông thõng xuống, con dao gọt hoa quả trong tay rơi trên sàn nhà, nước mắt lặng lẽ lăn dài...

8/10
Bìa truyện

Tư Duệ đứng trên vỉa hè, nhìn dãy phố tĩnh lặng mà khóc không ra nước mắt. Cô thực sự là phải làm công việc này!? Nếu cô có sự lựa chọn khác, đánh chết cô cũng không cần đi bán thân. Nhưng cô khôn thể bỏ rơi người cha đau ốm ở nhà. Chỉ một đêm thôi! Cha cô có khi sẽ được đến bệnh viện khám xét, chứ không phải chỉ nằm ở nhà uống vài viên thuốc. Cô cứ đứng bất động ở đó cho đến khi có một chiếc xe BMW màu đen bí ẩn dừng lại ở trước mặt. Đến lúc rồi, coi như cô may mắn đi nhưng... Không hiểu sao cả người cô lại run đến như vậy? Chiếc cửa kính xe từ từ được hạ xuống, khung cảnh bên trong dần được hiện ra. Trong xe không gian lạnh lẽo tối đen, có một người đàn ông khoác trên mình tây trang lịch sự, ánh mắt sắc bén quét qua cô một lượt. Cả người anh ta toát ra một loại khí chất nguy hiểm đến lạnh người. Lời nói được anh thốt ra ngay sau đó, vô cùng trầm ấm, nhẹ nhàng mà nghiêm túc, như một mệnh lệnh : - 10 triệu một đêm, em đi không?

8/10
Bìa truyện

Đọc Truyện Làm Vợ Bác Sĩ ngôn tình ngược của tác giả Lạt Tiêu. "Đỗ Hoàng Ngân, cô tự nghĩ cho kĩ, thứ nghiệt chủng này, sống hay chết đây?" Giọng nói bà ta lạnh nhạt như vọng ra từ hầm băng, không hề có một chút ấm &aacu e;p nào. "Mẹ, đứa bé này cũng là huyết mạch của nhà họ Cao, mẹ không thể đối xử với nó như vậy được!!" Đỗ Hoàng Ngân vẫn cố gắng thuyết phục người phụ nữ trước mặt mình. Hai tay cô che chở cho vùng bụng đã hơi nhô lên của mình, nhưng chưa từng cảm thấy có giờ khắc nào lạnh lẽo và bất lực như giây phút này. "Xí!" Bà Cao, Ôn Thuần Như, phỉ nhổ một tiếng đầy khinh bỉ: "Một con điếm cũng xứng đáng sinh con cho nhà họ Cao ư?" "Con không phải điếm!" Đỗ Hoàng Ngân gào rát họng, mắt đỏ vằn tơ máu, cố chấp thét lên trong màn mưa. "Mẹ cô là điếm, cô cũng chẳng tốt đẹp hơn được!!" "Mẹ con không phải điếm! Mẹ con không phải!" Ôn Thuần Như cười lạnh đầy khinh miệt: "Đỗ Hoàng Ngân, thứ nghiệt chủng này chỉ có một kết cục, ấy chính là - chết! Không chết ngay trong bụng cô thì cũng chết ở bệnh viện, tôi tuyệt đối không để cho nó nhìn thấy ánh mặt trời của thế giới này!" Bước chân của Hoàng Ngân lảo đảo, cô vội vàng lùi về sau, hoảng sợ trừng mắt nhìn người phụ nữ tàn nhẫn trước mặt: "Bà là thứ ác quỷ!!"

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Tâm Tửng

Tôi tên là Ngọc Ánh năm nay tôi 20 tuổi tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê yên bình mang tên Phú Thọ, cuộc sống của tôi bình yên y như cái tên xã Hiền Lương của tôi vậy , xã Hiền Lương tỉnh Phú Thọ là q ê hương của tôi.

8/10