Hòa Thượng Phản Công Cửu Vĩ Hồ
Đang raTa đường đường chính chính là một nam hồ ly chính đuôi, xuống núi ngày đầu đã bị hòa thượng cưỡng chiếm. Lúc ấy hắn đang tĩnh tọa dưới thác nước, dòng nước làm ướt áo cà sa trắng tinh, dán ch/ặt vào làn da mờ mờ ẩn hiện của hắn. Quả thực...khiến hồ ly như ta bị mê h/ồn. Ta lao xuống, định quyến rũ hắn. Nào ngờ, hòa thượng lật ngược ta xuống.... Khoảng cách âm đã khiến giữa ta và hắn xuất hiện sợi tơ duyên. Về sau, hòa thượng bám ta như hình với bóng, miệng thì bảo là để "ch/ém đ/ứt tơ tình". Hừ. Có ai mà ch/ém tơ tình lại ch/ém lên giường thế hả? Lại còn ngày nào cũng ch/ém mới mắc mệt!
Cẩm Hoa
Đang raVăn án: Thành hôn mười lăm năm, Mạnh Diệp phô trương nuôi một cô nương ở bên ngoài. Nàng ta ôm lấy bụng bầu đến trước mặt ta đòi danh phận. “Thứ hoa tàn ít bướm nửa thân đã vùi trong lòng đất như ngươi, lâm chung còn không có nhi tử, ngươi dựa vào cái gì mà đảm đương vị trí phu nhân.” Ta dùng ánh mắt đầy hứng thú nhìn Mạnh Diệp đang đứng sau lưng ta. “Chàng nói xem, dựa vào cái gì?” Hắn không dám lên tiếng, ta tự biến mình thành bộ dạng tướng môn hổ nữ, tiểu cô nương của hắn nhỏ giọng khóc nức nở.
Tâm Can Câu Đoạn
Đang raVăn án: Năm thứ 300 bị Vân Hoàng giam cầm. Hệ thống nói cho ta biết: [Cô là nữ phụ, chỉ cần cô sống được thêm một ngày, nữ chính có thể hấp thụ vận may của cô và được mọi người xung quanh yêu quý] Thì ra là nhờ vậy mà sư phụ vẫn luôn thiên vị nàng, các sư huynh ai ai cũng đều yêu chiều nàng. Đến ngay cả Vân Hoàng, người mà trước đó luôn để ý tới ta, cuối cùng cũng phải lòng nàng. Còn ta thì bị giam cầm trong vực thẳm, ngày ngày bị yêu m/a q/uỷ quái gặm nhắm thân thể lẫn linh h/ồn, tất cả chỉ là để lót đường cho hành trình đoàn sủng của nữ chính. Ta tất nhiên sẽ không sẵn lòng nhượng bộ… Chỉ cần ta ch*t đi, cái gọi là vận may của nữ chính cũng sẽ biến mất, hết thảy rồi sẽ trở lại bình thường.
Sau khi xuyên không trở thành cô cô trong lãnh cung, tôi nhìn từng nữ nhân xuyên không, người bị hoàng gia ép ch*t, người bị ép đi/ên. Cho đến khi có một chuyên gia tâm lý học xuyên tới. Bốn năm qua, cô ấy là người duy nhất được hoàng gia phong phi. Cô ấy chỉ nói một câu đã khiến tôi như rơi xuống hầm băng: "Chỉ có người xuyên không mới có thể đối phó được người xuyên không!”
Hoa Ở Dương Châu Đã Nở
Đang raVăn án: Thuở niên thiếu, vì báo đáp ơn nghĩa của Hoàng hậu, ta đã dốc hết sức mình bảo vệ Lục Hoàng tử. Sau này khi hắn trở thành bậc cửu ngũ chí tôn, nắm giữ quyền sinh quyền s/át, ta cũng trở thành nữ quan luôn hầu hạ bên cạnh, khiến ai nấy đều ngưỡng m/ộ. Cho đến ngày Đại Hoàng tử tròn một tháng, trong cung thắp lên ngàn chiếc đèn Khổng Minh để cầu phúc cho Hoàng tử, hắn cũng ban cho ta một điều ước. Mọi người đều nghĩ rằng ta sẽ c/ầu x/in hắn phong cho ta làm phi. Nhưng chẳng ai ngờ, ta qu/ỳ thẳng lưng, điều ta c/ầu x/in lại chính là được xuất cung. Không ai để ý đến đôi tay siết ch/ặt dưới tay áo hoàng bào của hắn, chỉ thấy hắn cắn răng bác bỏ: "Ngươi đừng mơ." Hắn tưởng rằng ta đã quen sống trong nhung lụa, phải chịu đựng chút khổ sở mới cam tâm ở lại bên cạnh hắn. Nhưng hắn không hề biết rằng, lý do ta xin xuất cung, chỉ vì... Ta sắp ch*t rồi. ……