Bìa truyện

Văn án: Tôi và Lâm Ngạn yêu nhau được bảy năm, cuối cùng anh ấy cũng giành được giải thưởng nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Khi lên bục nhận giải, đôi mắt của Lâm Ngạn đỏ hoe: “Cảm ơn tất cả các nhân viên đoàn phim, sau cùng tôi muốn cảm ơn người tôi yêu nhất, Tô Thiển Thiển, cảm ơn em mười năm qua vẫn kiên định không rời bỏ anh.” Bàn tay đang vỗ của tôi dừng lại, tôi quay đầu bỏ đi. Nước mắt như châu ngọc của em gái cùng cha khác mẹ Tô Thiển Thiển của tôi rơi xuống. Điện thoại của tôi rung lên, cô ta gửi cho tôi một lời khiêu khích. “Chị gái thân yêu của tôi ơi, thành thật xin lỗi chị nhé, quả đào ngọt mà chị vất vả lắm mới trồng được đã bị tôi hái được rồi.” Hái được sao? Vậy thì cô ta phải gánh chịu hậu quả rồi!

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 背包as

Văn án: Ở viện Nghệ thuật Đại học Chiêu Lăng, Lâm Chi là một người đặc biệt – ai đến gần anh sẽ gặp phải bất hạnh, nhẹ thì thất tình, nặng thì ph/á sản. Nhưng vẫn có rất nhiều người thích anh, bao gồm cả tôi và chiếc ví của tôi. Lâm Chi luôn mang vẻ lãng tử như kẻ chu du giữa các bông hoa, nhưng thật ra lại rất xa cách, đối xử với mọi người ôn hòa nhưng vô tình. Tôi từng tình cờ nhìn thấy anh ngồi thụp xuống bên lề đường lúc hai giờ sáng, hai tay ôm mặt mà khóc nức nở. Đó là chuyện xảy ra trong thời gian huấn luyện quân sự năm nhất, khi giáo viên phụ đạo chạy vào sân tập và dẫn anh đi, rồi từ đó đến hết kỳ huấn luyện, anh không xuất hiện nữa. Mãi sau này, tôi mới nghe nói rằng mẹ anh bị t@i n//ạn x/e hôm đó. Đêm tôi vô tình gặp anh khóc chính là đêm mẹ anh qu/a đ/ời. Khu vườn nhỏ trong bệ/nh viện tĩnh lặng, chỉ có một ngọn đèn đường chiếu sáng, ánh sáng vàng nhạt ấy trong mắt tôi trở thành dải ngân hà, mang một vẻ đẹp tan vỡ. Đêm ấy, anh cô đ/ộc một mình, hoàn toàn khác xa hình ảnh được mọi người hâm m/ộ như thường ngày. Anh co ro ôm lấy đầu gối, r/un r/ẩy mà thút thít, như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Tôi đứng trong bóng tối nhìn anh rất lâu, trái tim tôi đ/iên c/uồng rung động. Từ đêm đó, mọi nhận thức của tôi về anh dường như đều bị đảo lộn. Rất nhiều người nhìn anh với ánh mắt hứng khởi, như thể anh là một miếng bánh thơm ngon, ai cũng muốn đến gần để ngửi một chút. Còn tôi, chỉ muốn cắn anh một miếng.

8/10
Bìa truyện

[Khách sạn Minh Nguyệt, phòng 508 đường Thiên Thành, đến ngay đi.] [???] [Bắt gian phải bắt đôi.]

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 橘子酸掉牙

Văn án: Bạn trai tôi là giáo thảo(*) cảnh sát, còn h/ung dữ/: “Đừng làm vậy, tôi không biết cách dỗ dành người khác.” (*) *Giáo thảo (校草): những người thông minh, tài giỏi, là biểu tượng của vẻ đẹp, năng lực xuất sắc và quyền lực trong trường học. Tình yêu này thật đắng, tôi nghĩ thông suốt quyết định chia tay, lại thấy anh đỏ mắt thấp giọng: “C/ưa tôi đổ là em, không cần tôi cũng là em, nói đạo lý một chút, được không.”

8/10
Bìa truyện
Tác giả:

Văn án: Sau khi trúng xổ số ba mươi vạn, tôi c/ưỡng é/p kết thúc cuốn tiểu thuyết đang viết dở của mình. Nữ chính soi gương bị sắc đẹp của mình làm sướng ch*t. Nam chính đi đường dẫm lên vỏ chuối té ch*t. Nhân vật phản diện hút th/uốc trong nhà bị n/ổ bình ga ch*t. Tôi đ/iên c/uồng viết: “Ng/ỏm! Đều ng/ỏm hết cho lão nương!” … Đêm hôm đó tôi đã xuyên sách, bị buộc phải sửa chữa cái cốt truyện nhão nhoẹt đó thì mới có thể trở về thế giới hiện thực. Nhưng tôi đã chậm một bước rồi, khi tôi đến nhà nữ chính thì cô ấy đã bị sắc đẹp của mình làm sướng ch*t rồi. Mà ở hiện trường tôi thành kẻ tình nghi duy nhất. “Cô ta tự mình sướng ch*t! Là sướng ch*t đấy! Tại sao anh lại không tin?” Đối diện tôi là đội trưởng đội cảnh sát, anh ấy đã hút th/uốc suốt một đêm vì không hiểu sao máy phát hiện nói dối của cục cảnh sát lại bị hỏng vào lúc này.

8/10