Đêm Nay Mạc Gia Chủ Lại Đến
Đang raBởi vì vụ tai nạn ngoài ý muốn, Tư Vân hôn mê nằm liệt giường những 2 năm trời. Khi cô tỉnh lại, cứ ngỡ đã thoát khỏi cơn ác mộng kia nhưng lại không biết bản thân dần dần lại bước chân lên cơn đường cũ. Sau 5 năm kể ừ ngày tỉnh lại, cô đã thành công trúng tuyển vào vị trí quản gia của dịnh thự nhà họ Mạc. Có điều, ngày đầu tiên đến nhận chức, vị tiểu thiếu gia kia đã gọi cô 1 tiếng mẹ, 2 tiếng mẹ. Cô chưa chồng, chưa lập gia đình, ấy vậy mà cái đứa nhóc này cứ khăng khăng nói cô là mẹ của nó. - Tiểu thiếu gia, tôi là quản gia, không phải mẹ cậu. - Mẹ chính là mẹ của Đường Đường. Bố xấu tính lắm, đi biệt tăm mãi không về... Mẹ à, mẹ chỉ có Đường Đường thôi nha... Đừng quay về với bố nhé... Không mẹ sẽ bị cắn đấy!
Truyện Mai Này Tôi Yêu Em
Đang raChàng thiếu niên Hàn Phong đến thành phố Phan Thiết để nhập học tại một ngôi trường danh tiếng, có lịch sử lâu đời. Ở đây Phong sẽ phải sống tự lập trong môi trường hoàn toàn mới mẻ, kh&oc rc;ng có bất kỳ người thân quen nào.
Đọc truyện Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá Đạo Full hoàn của tác giả Đỗ Thị Phương Anh. Nhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba ình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một lồng ngực rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé lấy một chữ. Cô do quá tức giận nói như hét: ” Đụng phải người ta không xin lỗi lấy một câu đúng là tên vô lại. “
Vợ Khó Thoát Bàn tay Tôi MỞ ĐẦU Trên thảm trải sàn, trên ghế sofa, ngay cả trên giường vương vãi đầy quần áo, váy của phụ nữ, đồ lót bị xé tan tành, áo sơ mi của đàn ông, cà vạt, quần dài... Không khí trong ph&og ave;ng tràn ngập hơi thở hoan ái. Trên chiếc giường đôi rất rộng kiểu châu Âu, ga giường và chăn gối vẫn giữ nguyên vẻ hỗn loạn sau trận tình ái kịch liệt. Người đàn ông đang ngủ trong tình trạng khỏa thân kia có gương mặt tuấn tú, cơ thể đầy đặn và săn chắc với lồng ngực cường tráng và làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Sau cơn hoan ái điên cuồng, hắn chìm vào giấc ngủ say. Người đàn ông này, cho dù đang ngủ, vẫn để lộ khí chất hoang dã và ngông cuồng như con báo săn nguy hiểm, khiến người ta không dám lại gần. Một phía khác của chiếc giường là một cô gái với gương mặt thanh tú, mái tóc đen nhánh tán loạn phủ lên tấm lưng gầy trắng nõn, nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, con ngươi đen láy được bao trùm bởi tuyệt vọng, mất mát, hoảng sợ, khuất nhục... "Quách Thanh Tú, cô nghe cho rõ đây, con gái nhà họ Quách các cô sinh ra là để cho tôi chơi." "Quách Thanh Tú, tôi chưa từng yêu cô, càng không yêu chị cô, chỉ chơi đùa thôi, tại sao các cô phải tin là thật nhỉ." "Quách Thanh Tú, tôi muốn vấy bẩn cô đấy, muốn khiến cô xấu xí đấy, để cô mãi mãi chìm đắm bên dưới cơ thể tôi." "Quách Thanh Tú, tôi chơi chán rồi, cô cút đi!" "Quách Thanh Tú, mẹ kiếp, cô có sĩ diện không vậy, tôi chơi cô ngán lắm rồi, cô còn sống chết quấn riết lấy tôi làm gì, cút, cút ngay đi, có nghe thấy không!" Kí ức đáng sợ như một bức màn đen lan rộng, con dao gọt hoa quả trên tay Quách Thanh Tú dứ dứ trên lồng ngực của người đàn ông kia. Cô cắn chặt môi dưới, hai tay run rẩy nhưng không có can đảm để đâm xuống. Bỗng chốc, người đàn ông kia mở bừng hai mắt, đôi mắt sâu và con ngươi sáng của hắn trào ra ý vị châm biếm, hắn lật người đè nghiến cơ thể cô xuống, hai bàn tay ngang ngược bóp lấy bộ ngực căng đầy của cô mà mặc sức vầy vò... "Quách Thanh Tú, muốn đấu với tôi sao, cô không có bản lĩnh đó đâu, bây giờ không có, tương lai cũng không đào đâu ra được." Cánh tay mảnh dẻ của Quách Thanh Tú bất lực buông thõng xuống, con dao gọt hoa quả trong tay rơi trên sàn nhà, nước mắt lặng lẽ lăn dài...