Mộng Cũ Khó Quên
Đang raVăn án: Tôi sống ở nhà Chu Trạch Xuyên năm 14 tuổi, nhưng tôi chưa bao giờ gọi anh ấy là anh trai. Cho đến khi Phương Đình xuất hiện với tư cách là "chị dâu" của tôi, cô ta đã bẻ g/ãy hoa linh lan mà tôi trồng, bôi nhọ tôi, nói tôi dây dưa không rõ với nhiều nam sinh, vắt óc tìm cách đuổi tôi đi. Ba của tôi t/ức gi/ận dùng móc quần áo đ//ánh tôi: "Đồ đ/ê t/iện!" Mẹ tôi đang bận dỗ dành em trai tôi: "Con trai ngoan, đừng bắt chước chị con nhé." Chu Trạch Xuyên không nói một câu nào mà chỉ dùng ánh mắt thất vọng nhìn tôi. Sau đó tôi bỏ lên vùng núi cao làm cô giáo tình nguyện, trong một đêm mưa bão, vì c/ứu người mà tôi bỏ mạng. Trước khi rời bỏ thế giới này, tôi đã gửi cho anh ấy một tin nhắn. "Anh..." "Chúc anh hạnh phúc." Đây là lần đầu tiên tôi gọi anh ấy là anh trai.
10 Triệu Một Đêm Em Đi Không?
Đang raTư Duệ đứng trên vỉa hè, nhìn dãy phố tĩnh lặng mà khóc không ra nước mắt. Cô thực sự là phải làm công việc này!? Nếu cô có sự lựa chọn khác, đánh chết cô cũng không cần đi bán thân. Nhưng cô khôn thể bỏ rơi người cha đau ốm ở nhà. Chỉ một đêm thôi! Cha cô có khi sẽ được đến bệnh viện khám xét, chứ không phải chỉ nằm ở nhà uống vài viên thuốc. Cô cứ đứng bất động ở đó cho đến khi có một chiếc xe BMW màu đen bí ẩn dừng lại ở trước mặt. Đến lúc rồi, coi như cô may mắn đi nhưng... Không hiểu sao cả người cô lại run đến như vậy? Chiếc cửa kính xe từ từ được hạ xuống, khung cảnh bên trong dần được hiện ra. Trong xe không gian lạnh lẽo tối đen, có một người đàn ông khoác trên mình tây trang lịch sự, ánh mắt sắc bén quét qua cô một lượt. Cả người anh ta toát ra một loại khí chất nguy hiểm đến lạnh người. Lời nói được anh thốt ra ngay sau đó, vô cùng trầm ấm, nhẹ nhàng mà nghiêm túc, như một mệnh lệnh : - 10 triệu một đêm, em đi không?
Tình Yêu Tội Lỗi
Đang raTôi tên là Ngọc Ánh năm nay tôi 20 tuổi tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê yên bình mang tên Phú Thọ, cuộc sống của tôi bình yên y như cái tên xã Hiền Lương của tôi vậy , xã Hiền Lương tỉnh Phú Thọ là q ê hương của tôi.
Mượn Tuổi Thọ
Đang raVăn án: Bạn trai tôi muốn một miệng ngoạm cả gia tài của nhà tôi. Chỉ sau ba tháng yêu nhau, anh ấy đã cầu hôn tôi. Thật trùng hợp, tôi cũng muốn một hàm cắn lấy sinh mạng của nhà anh ấy. Dù sao thì kết hôn với tôi cũng tiêu hao mất nửa sinh mạng sau này của anh ta.
Tín Nô
Đang raTôi bị bố mẹ bắt uống th/uốc nước đỏ bảy bảy bốn chín ngày, tạo ra tín nô chỉ biết viết chữ chứ không thể nói chuyện. Nghe đồn, chỉ cần tín nô viết điều ước của người nào đó, ngâm giấy bằng m/áu của tín nô tròn ba ngày ba đêm, điều ước có thể sẽ trở thành sự thật. Thế là người từ mười dặm tám thôn đều tới c/ầu x/in tôi, nhờ tôi viết điều ước của bọn họ ra giấy. Thăng quan, phát tài, kinh doanh phát đạt, cầu con… Bất kể điều ước của bọn họ là gì, cuối cùng đều sẽ trở thành sự thật. Chỉ là bọn họ không biết, cầu nguyện tín nô, là phải trả giá.