Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái
Hoàn thànhKhi Tô Anh vừa xuyên tới thập niên 70, nguyên chủ nghe được tin người chồng được nhà nước cử về nước muốn ly hôn, tức đến mức bệnh tim tái phát.Sau đó, Tô Anh quyết định ly hôn. Để có thể ở lại đảo sinh sống, cô dẫn em chồng và con gái của nguyên chủ kết giao tình với nam chính.Cô âm thầm cầu nguyện:“Chỉ cần kết hôn và nuôi con, không cần làm nghĩa vụ vợ chồng có được không?”.“Đối phương là quân nhân, dẫn theo hai đứa nhỏ nhưng trông cũng không tồi. Cả hai còn từng kết hôn, nếu đối phương đồng ý thì có thể cùng nuôi con, quá hoàn hảo.”Hàn Cảnh Viễn mới kết thúc một nhiệm vụ, lại bị điều tới hải đảo đóng quân.Vì nguyên nhân đặc biệt mà anh phải kết hôn với một nữ đồng chí, sau 6 năm kết hôn, hiệp nghị vừa kết thúc, hai người lập tức ly hôn.Sau khi ly hôn sau, Hàn Cảnh Viễn bị điều tới địa phương lân cận, vô tình nghe được tiếng lòng của nữ đồng chí bên cạnh, cảm thấy rất phù hợp với mình.Sau đó, anh dẫn hai đứa trẻ tới trước mặt Tô Anh, kính trọng hói: “Đồng chí, hiệp nghị nuôi con còn không?”Tô Anh gật đầu, ngày hôm sau cô nhận giấy chứng nhận kết hôn và được sống trên đảo.Các dì và thím trong viện nhìn cô bằng ánh mắt đồng cảm, đánh cược rằng vợ lẽ của đội trưởng Hàn sẽ ở được không quá ba tháng.Tô Anh cảm thấy không có chuyện gì, Hàn Cảnh Viễn quanh năm không ở nhà, cô có thể lén sử dụng đồ đạc để nuôi con, ở đây đơn giản hơn giết quái vật ở dị giới nhiều.Vừa nhận nơi ở, Hàn Cảnh Viễn đã nhận được một nhiệm vụ dài hạn. Anh nhìn những đứa trẻ đang túm tụm bên nhau, Hàn Cảnh Viễn đau đầu, hỏi vợ: "Một mình em có thể chăm sóc bốn đứa không?"Người vợ mới cười trìu mến nói: “Một mình em nuôi bốn đứa vất vả lắm, anh về sớm một chút.”‘Anh không trở về cũng không liên quan tới tôi, tôi sẽ nuôi bốn đứa thành mập mạp, ngoan ngoãn nghe lời.’Hàn Cảnh Viễn: ...Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Hàn Cảnh Viễn nhận được không ít phàn nàn:‘Hàn Cảnh Viễn, vợ của cậu lại đánh con.’‘Hàn Cảnh Viễn, Tô Anh không cho con cậu ăn.’‘Đội trưởng Hàn, vợ với các con anh trèo cây kìa.’Hàn Cảnh Viễn vội vã trở về nhà, thấy bốn đứa trẻ trắng trẻo, mập mạp, nghe lời Tô Anh hơn cả anh.Vài năm sau, cô vợ nhỏ của đội trưởng Hàn ngày càng xinh đẹp, nói rằng khi mấy đứa nhỏ lớn, cô sẽ ly hôn. Lần này, đội trưởng Hàn, người chưa từng có tình cảm cá nhận, đột nhiên hắng giọng nói: “Anh có thể nghe được suy nghĩ của em. Em đừng ly hôn có được không?”
Giữa Hè Ôm Một Tảng Băng
Hoàn thànhĐã từng nghe qua kim chủ và tình nhân chưa?Chắc chắn là rồi đúng không?Kim chủ sẽ bao dưỡng tình nhân, nhưng dĩ nhiên là có yêu cầu, đồng giá giao dịch rồi.Mà đa số giao dịch chủ yếu chính là tình - tiền, không trật đi đâu được.Cặp đôi này cũng vậy, chủ yếu chính là tình dục~Nhưng mà, bạn sẽ ngạc nhiên khi đọc truyện, vì kim chủ ở đây không giống kim chủ, mà tình nhân cũng không giống tình nhân.
Mặc Bắc Hàn - Tô Mộc Yên “Mặc Bắc Hàn đâu?”. Người bước vào có dáng người cường tráng, giọng điệu tràn đầy sát khí. Đáy mắt Tô Mộc Yên lướt qua tia sáng, vẻ mặt hoảng loạn, căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, thậm chí giọng nói còn mang theo chút nức nở: “Tôi… Tôi không biết, cầu xin anh tha cho tôi…”. Cô tỏ vẻ hoảng sợ quá mức, không ngừng xin tha, mấy giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay của người áo đen. Người áo đen bị cô gái xấu xí mặt đầy sẹo này khiến cho không kiên nhẫn, lưỡi dao sắc nhọn đặt lên động mạch của cô: “Cô còn kêu nữa, tôi sẽ giết cô!”.
Bị thương quá mức không còn cách khác Ly Y Nhược đành hoá lại hình dạng ban đầu - là một con bạch ly ba đuôi. Lão đạo sĩ ngớ người ông ta dần hoang mang khi nhìn thấy hình dáng thật của Y Nhược. "Sao… sao có thể? Ả ta sao chỉ có ba đuôi mà biến được thành người? Hơn nữa còn là lông trắng…" Ông ta vì mải suy nghĩ đã để nàng vụt mất. Vừa lần theo dấu vết vừa gào thét. "Ngươi dám xằng bậy rõ ràng ta nhìn thấy ngươi hút tinh khí của con người… ngươi là dã hồ dám ngụy biện."
Chồng ơi, lên giường nào!
Đang raĐào Thiên Thu nhìn ánh lửa ngập trời, thân thể cao lớn của người đàn ông che chắn trước mặt cô. Máu tươi thấm ướt áo sơ mi của hắn, sau đó tí tách nhỏ thành dòng trên mặt đất. Những âm thanh xung quanh như mờ đi, khiến cô chẳng nghe rõ được gì nữa. Tất cả những gì còn đọng lại trong bộ não của cô lúc này chỉ là Phó Thiên Hà, người chồng đã kết hôn ba năm mà cô cực kỳ chán ghét kia. Hắn sắp chết rồi, vì bảo vệ cô. "Đi mau! Chạy ra khỏi đây, người của tôi sẽ đến đón em." Giọng nói trầm ấm lúc này lộ ra một tia hối thúc, hắn mặc kệ một thân máu me khiếp người, lại chỉ quan tâm đến sự sống còn của cô.