Say Rượu Hôn Nhầm Bạn Cùng Phòng Trà Xanh
Hoàn thànhSau khi s/ay rư/ợu, tôi mạnh dạn cưỡng hôn cậu bạn cùng phòng mà mình gh/ét nhất - một tên "trà xanh" chính hiệu, lại còn ngông cuồ/ng tuyên bố muốn sinh con với cậu ta. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu ta khóc lóc bắt tôi chịu trách nhiệm. Thế là tôi đành phải đóng vai anh chồng giả của nó. Cho đến một ngày, khi tôi chuyển giúp thư tình cho bạn thân, bị cậu ta bắt gặp. Tối hôm đó, cậu ta ghì ch/ặt tôi trên giường, vừa khóc vừa... dùng sức: "Chồng à, vợ không tốt sao? Sao chồng lại đi tìm người khác?" "Người khác có 'làm' được như vợ không?" Tôi vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận, lúc này mới chợt nhận ra rằng thằng nhóc này thực sự coi tôi là chồng rồi!
Trầm Kha Chân Tình
Đang raVăn án: Trên đường đón dâu, lúc tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, đoàn xe đã không thấy tăm hơi đâu rồi. Lục Doãn gọi điện thoại tới, hơi hoảng hốt: "Em đâu rồi?" "Đang đào hôn nè." Tôi không để ý mà trả lời lại. "Em không muốn gả cho anh đến thế sao?" Giọng nói đầu dây bên kia trong nháy mắt xen chút ấ/m ứ/c. Tôi nhất thời không biết nói gì, không phải anh ấy vẫn luôn không muốn cưới tôi sao?
Mắc phải hội chứng sợ xã hội
Hoàn thànhAnh ấy dè dặt hỏi tôi: "Anh khóa em lại có được không?" Tôi mặt mày rạng rỡ, được chứ được chứ. Người sợ giao tiếp xã hội bày tỏ, thật sự rất sẵn lòng. "Anh khóa em lại có được không?" Giọng nói giống như c/ầu x/in lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi, tôi chầm chậm mở mắt ra, thứ nhìn thấy lại là tòa nhà vừa quen thuộc vừa xa lạ bên ngoài cửa sổ. Mười phút sau khi tiếng nhắc nhở của tiếp viên hàng không vang lên, máy bay mới ổn định hạ xuống đất. Hành khách trên máy bay đều đã rời đi hết, tôi mới đeo tai nghe chậm rãi đi ra. Người đợi ở cửa máy bay rất đông, nhưng tôi lại nhìn thấy một người đeo khẩu trang chỉ để lộ một đôi mắt ở trong đó. Anh ấy đi đến trước mặt tôi, tôi bối rối cúi đầu, nhỏ tiếng nói: "Thầy giáo." Anh ấy đưa một tay khẽ giữ cằm tôi, ép buộc tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy. Tôi nhìn thấy vô số chấm nhỏ vụn vỡ trong mắt của anh ấy, gương mặt đẹp bị khẩu trang che khuất hơn phân nửa. "Đứa nhỏ không có lương tâm, biết quay về rồi sao?"
Trộm Nhớ Trĩ Trĩ
Hoàn thànhTác giả: Hạ Tiểu Kỷ Edit: Trăng chưa từng nhàn rỗi - 月未曾闲 -------- Giới thiệu: Sau khi thi trượt Đại Học, tôi quyết định đổi sang QQ khác và c/ắt đ/ứt liên lạc với tất cả mọi người. Trong buổi họp lớp 8 năm sau, lớp trưởng thần thần bí bí ghé sát vào tai tôi, nói: “Tôi nói cho cậu biết một bí mật, Lục Trạch thích thầm cậu.” Sau nhiều lần tìm ki/ếm, tôi đã thấy được chiếc điện thoại di động cũ của mình và đăng nhập vào tài khoản QQ mà đã bị bỏ quên từ lâu. Một dòng tin nhắn lẳng lặng nằm trong điện thoại di động của tôi: [Cậu muốn vào trường đại học nào? Tớ có thể đi cùng được không?] Vào thời điểm đó, Lục Trạch đã trở thành một ngôi sao nổi tiếng.
Tiêu Tiêu Tử Mộc
Đang raHồi nhỏ Trần Tử luôn đối đầu với tôi, cho đến khi hai chúng tôi được phân vào cùng một lớp thời trung học, vốn muốn tránh xa cậu ta… Về sau… Cậu ta kabedon tôi ở trước cửa nhà tôi, ôm gọn tôi vào trong lòng, thấp giọng nói: “Tiêu Tiêu, trốn tôi à?”