Bìa truyện

“chú à, cháu thấy ấn đường chú xám đen lại. Hôm nay sẽ gặp họa sát thân, không thích hợp đi xa.” Tô Khả khả cười đến mức lộ ra cả hàm răng trắng. Tần Mặc Sâm từ chối buổi xem mắt xã giao do các trưởng bối trong gia đình sắp xếp. "Chú ơi, gần đây mắt chú trũng lại, sắc mặt hồng hào, khóe miệng h y không tự nhiên nhếch lên, có vận may mắn rồi!" Tần Mặc Sâm nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, ánh mắt sâu xa. Sau đó, Tô Khả Khả cưỡi lên lưng Anh, cười tủm tỉm nói: "Chú à, để cháu bấm tay tính toán, này này, trong mạng chú thiếu tôi" Khi Tô Khả Khả trở thành bà Tần, tất cả mọi người trong nhà Tần: Chính là nó, chính là kẻ vô liêm sỉ đã biến cô gái nhỏ mấy năm gọi là chú ruột trở thành vợ của mình. Trâu già gặm cỏ non, không biết xấu hổ! Tần Tứ Gia không biết xấu hổ mà giúp cô quảng cáo: "Bói toán, cầu may tránh dữ, bắt ma hóa quỷ, tìm rồng điểm huyệt, hiệu Tô Dân, chỉ có duy nhất tiệm này không có chi nhánh, bạn xứng đáng để có được " Giả heo ăn thịt hổ với ông chú khổ hạnh bên ngoài đứng đắn mà cấm dục đen tối.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Lục Manh Tinh

Bạn đang đọc truyện Người Đến Bên Cạnh Tôi của tác giả Lục Manh Tinh. Năm hai mươi sáu tuổi, Quan Hề đột nhiên được người khác cho biết mình không phải con ruột của nhà họ Quan. Con gái chân chính của nhà họ Quan lập tức được đón về từ một góc xó xỉnh của thị trấn nhỏ. Trong lúc nhất thời, tr i đất đảo điên, phải chia sẻ tình thương của ba mẹ, phân chia tài sản, ngay cả chồng chưa cưới của cô cũng có thể thay đổi. Sau một đêm suy nghĩ, Quan Hề tỉnh táo ra quyết định che giấu lương tâm, đi tỏ tình với chồng chưa cưới của mình để mượn sức từ anh, “Giang Tuỳ Châu, em yêu anh! Không yêu được anh, em sống không nổi!” Công tác trở về, Giang Tuỳ Châu nhìn mặt đất rải đầy cánh hoa hồng, hơi nhướn mày hỏi: “Quan Hề, em lại thích chiếc túi hiệu nào nữa à?” Nếu yêu thích Lục Manh Tinh, bạn đừng bỏ lỡ Dịu Dàng Dành Riêng Em hoặc Nếu Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em

8/10
Bìa truyện

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Gả Cho Bạo Quân Ta Mỗi Ngày Đều Nghĩ Mình Đang Thủ Tiết của tác giả Phù Bạch Khúc. Rõ ràng bên ngoài lại là một người thô bạo, khắc nghiệt, nhưng chỉ cần đối mặt với người kia, hắn lại không có chút biện pháp nào thể hiện ra điều đó, chỉ thầm nghĩ mềm nhẹ sủng ái, cưng hiều người kia. Chàng trai tuấn mỹ kia, vừa đạm nhiên lại tĩnh lặng, nhìn như một thân cây trúc khẳng khái, đoan chính, ai biết rằng nội tâm của hắn lại là nhân mè đen, phúc hắc cực kì. Tần vương Cơ Việt từ lâu đã có tiếng là bạp quân. Bảy nước khác khi nghe tên hắn đều hoảng sợ kinh hồn. Nhưng họ không biết Tần Vương lại có một chỗ mềm mại, một chàng trai mảnh mai, quyến rũ, tư thái động lòng người kia, người dám cầm lưỡi dao găm bén nhọn kề lên cổ hắn Tề Vương giọng lạnh như băng: "Vệ Liễm, ngươi muốn tạo phản ư?" Vệ Liễm mỉm cười, thân mật cọ cọ lên môi hắn: "Nếu ngươi đợi được ta thì ta sẽ chịu làm thị quân hầu hạ ngươi, còn không thì ta đây đành phải hành thích vua vậy." Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh hoặc Ma Sư Xuống Núi

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Thư Thư

Thang Nguyên là nữ cảnh sát trong đội điều tra nổi tiếng nhất thành phố B, 26 năm cuộc đời chưa lần nào cô nàng yêu đương. Mãi đến một ngày cô gặp được một người đàn ông… Anh có làn da rất trắng, đôi mắt đen láy sâu thẳm như hồ nước trong suốt, nhìn một lần đã muốn chìm đắm vào đó. Anh có số g mũi cao, khuôn mặt ôn hòa. Anh có những cử chỉ dịu dàng, lễ độ với một người khác giới trong lần gặp đầu tiên. Vì lẽ đó mà khi Chúc Già ngỏ lời bắt đầu mối quan hệ, Thang Nguyên đã không chút do dự mà trả lời “Được, vậy chúng ta thử xem sao.” Tuy gặp nhau là qua mai mối, thời gian tìm hiểu rất ngắn ngủi, nhưng sự dịu dàng và săn sóc của anh đã khiến một cô gái mạnh mẽ như Thang Nguyên rung động không thôi. Còn ấn tượng của Chúc Già về Thang Nguyên là một cô gái có nụ cười thuần khiết, song thực tế lại chẳng như vậy, cô mạnh mẽ, quật cường, yêu công lý, muốn bảo vệ những con người vô tội thiện lương trên thế giới này. Có lẽ chính lý do đó đã khiến anh tương tư mãi về Thang Nguyên dù đã xa cách bao năm. Mà thời gian ở bên nhau, Thang Nguyên càng biết thêm nhiều điều và người đàn ông này. Tỷ như anh chính là đại thần Già La viết truyện trinh thám mà cô ngưỡng mộ bao lâu nay. Và trong khoảng thời gian yêu đương mặn nồng cùng anh, cô đang tiếp nhận một vụ án giết người liên hoàn. Bằng một cách éo le nào đó, hình tượng của anh lại hoàn toàn trùng khớp với mô tả về hung thủ. Khi biết được chuyện này, cô đau đớn khôn cùng… “Anh là mối tình đầu của cô và là người đàn ông đầu tiên cô trao gửi thân phận.” Từ những rung động ban đầu, cô dần chìm đắm vào những tình cảm sâu đậm của anh. Thế mà sự thật tàn nhẫn ấy như dội một gáo nước lạnh vào đầu cô. Cô do dự, do dự là vì cô đã yêu anh, nhưng thân phận cảnh sát lại không cho phép cô làm như vậy. Thế nhưng chuyện bất ngờ ập đến. Ngay trước khi vụ tai nạn xảy ra, thế mà chàng trai cô đang nghi ngờ, tức giận lại sẵn sàng nghiêng người sang để che chắn cho cô. Thang Nguyên chưa từng khốn khổ như vậy, nhưng rồi cô nhận ra mình đã sai. Hóa ra anh là một nhân viên cấp cao của FBI, đồng thời cũng là cố vấn tâm lý tội phạm. Đối với Thang Nguyên mà nói, sự thật này còn khó chấp nhận hơn cả việc anh là tội phạm truy nã. Cô tức giận vì anh đã che giấu thân phận với mình, đến cả công việc của bạn trai là gì mà người bạn gái như cô lại không biết. Cũng giận vì cho rằng anh tiếp cận mình là vì mục đích điều tra vụ án. Thang Nguyên cho rằng những tình cảm trong khoảng thời gian yêu đương của hai người là giả tạo, gian dối. Nhưng làm sao có thể chứ… Một chàng trai sẵn sàng nấu bữa tối rồi không quản đường xa đem đến cho cô khi cô phải tăng ca ở lại cục cảnh sát. Một chàng trai có thể mất ngủ cả đêm để chờ đợi cô quay về. Một chàng trai dịu dàng hôn cô, dịu dàng che chở cô. Một chàng trai chu đáo, hứa hẹn một đời bên cô. Song có một sự thật mà Chúc Già chưa từng nói với cô, lần đầu tiên hai người gặp nhau là vào rất nhiều năm về trước… Khi ấy anh và cô chỉ là những đứa trẻ hồn nhiên ngây ngô, thế mà cậu nhóc năm nào vẫn ôm mãi một nỗi mong nhớ về cô gái nhỏ ấy, có nụ cười tươi tắn và khuôn mặt phúng phính ấy. Cuối cùng anh cũng được toại nguyện, có thể ôm ấp, yêu thương, hưởng thụ hương thơm ngọt ngào, cảm nhận nụ hôn mềm mại của cô. Đối với Chúc Già mà nói, cô có nhớ anh hay không không quan trọng, chỉ cần cô nguyện ở bên cạnh anh, để anh chăm sóc, dành trọn tình yêu của mình là đã đủ rồi. Chúc Già đã từng được hưởng hạnh phúc gia đình, nhưng niềm vui nho nhỏ ấy đã biến mất kể từ ngày ba mẹ anh gặp tai nạn. Anh sang Mỹ và mất liên lạc với Thang Nguyên. Nhưng ông trời hoàn toàn không phụ lòng mong nhớ của anh, Chúc Già trở về nước, tiếp nhận công việc ba anh từng làm, tìm lại được cô gái mình yêu. Có cô, những nỗi cô đơn được phai nhòa, trái tim anh cũng được sưởi ấm. Thang Nguyên chính là bánh trôi (*) mềm mại ngọt ngào vỗ về những mất mát đau thương của anh. Một tình yêu cứ ngỡ là chớp nhoáng thế mà lại sâu đậm trường tồn qua năm tháng. Thang Nguyên chưa từng hy vọng gì về một cuộc hôn nhân hạnh phúc, tính chất công việc đã ràng buộc cô, đến nỗi cô từng nghĩ có lẽ mình chỉ cần tìm một người làm cùng công việc, mỗi khi bận sẽ không cần để người mình yêu chờ đợi. Nhưng biết sao đây, Chúc Già lại là người tình nguyện chờ đợi. Anh làm trái tim cô rung động, anh và cô trải qua những lần đầu tiên, cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên và cả đêm đầu tiên nồng đậm sắc tình… Thật may vì họ đã gặp nhau, đã trở thành một nửa không thể thiếu của đối phương. “Xin chào, đối tượng xem mắt” khá ngắn nhưng lại đủ khiến mình có ấn tượng sâu. Bên cạnh các cảnh xôi thịt nóng bỏng ra thì tuyến tình cảm và phá án cũng được khai thác rất tốt. Đan xen giữa tình yêu nảy nở nhẹ nhàng giữa Thang Nguyên và Chúc Già là những tình huống phá án hồi hộp, không ai có thể đoán trước được điều gì. Mình ngưỡng mộ tình yêu của Thang Nguyên và Chúc Già đơn giản là vì sự bền chặt và sâu đậm qua năm tháng. Thời gian dài như vậy, anh vẫn yêu cô như thuở ban đầu. Nếu bạn đang tìm một bộ truyện ngắn giải trí hãy nhảy hố ngay nhé

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Phỉ Vũ

Bạn đang đọc truyện Minh Nguyệt Chiếu Hoa Sen của tác giả Phi Vũ. Trong kinh thành, ai ai cũng biết các cô nương Khương gia đều là quý nữ, là đối tượng gả cưới được truy phủng nhất đối với các thế gia công tử. Nhưng sau này, Khương Quý phi nghênh đón một ly rượu độc, Khương gia hoàn toàn xuống đài, trở t ành danh môn thất thế. Mà người chịu trách nhiệm lục soát Khương gia lại là vị hôn phu của Khương Vạn Nương. Sa cơ thất thế, nàng không còn cách nào để báo thù, chỉ có thể liên kết với địch nhân của vị hôn phu, từ từ bày mưu tính kế. Đêm đó khi mọi việc đều thành, nàng không hề để lại tên họ cho đối phương. Sau đó, ngoại tỗ mẫu thế mà lại phá vỡ lời thề độc đón nàng trở về nuôi dưỡng, buộc nàng thu liễm ý nghĩ kia, ngoan ngoãn gả chồng. Khương Vạn Nương rốt cuộc cũng phải nghe lời, chỉ là không ngờ được vị kia không phải là người nàng muốn chọc thì chọc, muốn trốn thì trốn. Đối mặt với lời đe doạ xen lẫn dụ dỗ, Khương Vạn Nương chỉ có thể tay chân run rẩy cứng miệng nói: “Không … Không gả!” Vị kia chỉ âm trầm cười, ngữ điệu ôn nhu nhưng khiến mọi người sởn tóc gáy: “Không việc gì, đúng thời hạn hẹn hò là được.” Chờ nàng lớn bụng, không sợ nàng không gả. Trang Cẩm Ngu cảm thấy, cho dù không nhìn thấy mặt hắn cũng không thể nhận sai người. Bởi vì nữ tử này mềm mại không xương, trong vòng tay của hắn, ôm qua một lần, sẽ không bao giờ quên được nữa. Nếu yêu thích truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Liễm Nghiễm Hoa Mộng hoặc Thần Y Đích Nữ

8/10