Ngự Hoạn
Đang raTác giả: Chi ĐồngEditor: BabybooSố chương: 110 chương chính văn, 6 chương ngoại truyệnThể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình hầu tước, sủng ngọt, chữa lành, duyên trời tác hợp, tranh quyền đoạt vị, HE[Tiểu công chúa mềm mại đáng yêu X Thái giám tàn nhẫn độc ác]Warning: Thái giám giả (không bị cắt cái đó đó)Văn ánVụ Nguyệt là công chúa không được sủng ái, phải ở lãnh cung, ăn bánh bao thiu mà đến cung nữ còn chê sống qua ngày. Thế nhưng nàng vẫn tình nguyện chia nửa cái bánh bao cứu sống tên thái giám nằm ở chân tường.Vụ Nguyệt chọc vào mặt hắn, nói nhỏ: "Ngươi tỉnh đi, ăn bánh bao của ta xong liền đến chỗ khác chết được không, đừng làm ta sợ."Tạ Vụ Hành lau đi vết máu trên khoé miệng, đưa tay nhận lấy nửa cái bánh bao, lảo đảo đứng dậy rời khỏi lãnh cung.Thấy hắn đi, Vụ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hôm sau tiểu thái giám lại đến tìm nàng. Tiểu công chúa buồn tủi bẻ nửa cái bánh bao cho hắn, "Ta cũng chỉ có cái bánh bao này thôi". Nhìn mặt hắn tái nhợt, nàng lại có chút không nỡ, "Sau này ta đều chia ngươi một nửa, được không?"Ai ngờ tên tiểu thái giám càng ngày càng không biết đủ, cái gì của nàng hắn đều muốn chiếm.Vụ Nguyệt nhẫn nhịn, đến khi tiểu thái giám không chỉ ăn bánh bao mà còn cắn ngón tay nàng, liền nhịn không nổi, "Ta không muốn chia cho ngươi nữa!"Tiểu thái giám: "Chính công chúa nói cái gì cũng chia cho nô tài một nửa."Tiểu công chúa vừa khóc vừa đá hắn "Nhưng ngươi quá phận, ta không muốn cho nữa""Bây giờ công chúa không cho cũng đã muộn" Tạ Vụ Hành ôm nàng vào lòng, đưa tay lau đi giọt nước mắt trên gò má nàng, thì thầm "Cho dù có là nước mắt, công chúa cũng phải chia cho nô tài một nửa".Tạ Vụ Hành từ một thái giám ai cũng có thể đánh chửi như chó hoang, từng bước trở thành người nắm quyền lực trong tay. Thân thể bị người ta ghê tởm sớm đã hình thành tính cách vặn vẹo âm u. Chỉ có Vụ Nguyệt như ánh trăng sáng không nhiễm bụi trần được hắn cất giấu ở sâu trong tim. Vốn là kẻ ti tiện nhưng lại muốn độc chiếm ánh trăng sáng cho riêng mình.Tag: Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt sủng, Nhẹ nhàngNhân vật chính: Vụ Nguyệt, Tạ Vụ HànhTóm tắt: Cứu được một tên thái giám bạch nhãn langLập ý: Chúng ta đều sẽ hạnh phúcLưu ý: Tên chương do Editor đặt
Mỹ Nhân Cửa Hàng Son Phấn
Đang raTrong quá khứ, phố Đông Quan ở Dương Châu được biết đến với ba vị linh thú Ngoan Long, Cá Chép tinh và Nhím tinh. Sau một thời gian dài, phố Đông Quan đã chào đón thêm hai vị linh thú mới là Giao Nhân và Hồ Ly tinh.Giao Nhân đã một cửa hàng son phấn, trong khi Hồ Ly tinh mở một cửa hàng cá hương. Cửa hàng son phấn tuyển dụng Cá Chép tinh và Tảo Tình yêu phụ giúp, trong khi cửa hàng cá hương tuyển dụng Tiểu Hà Bà và Ngoan Long phụ giúp. Hai cửa hàng này đối diện nhau và làm ăn buôn bán rất thành công.Giao Nhân tin rằng anh sẽ không được hôn người mình yêu, vì vậy đuôi của anh sẽ không bao giờ biến thành chân. Anh phải trốn khỏi Hồ Ly tinh, vì lo sợ Hồ Ly tinh sẽ giết và ăn chú cá của anh. Tuy nhiên, một ngày nọ, Hồ Ly tinh dành lời khen cho Giao Nhân, gọi anh là "Tử Ngư ca ca", khiến anh cảm thấy hạnh phúc và bắt đầu tin tưởng vào tình cảm của mình.
Nợ Ngài Kiếp Này
Đang raNgoảnh đầu nhìn lại, ta liền bắt gặp ánh mắt đắm đuối của Mặc Uyên. Dưới ánh nắng yếu ớt ở phủ minh ti, ta nhìn đến ngẩn ngơ rồi khó khăn rời mắt.Ta tự hứa mình, cùng lắm là lịch kiếp xong sẽ quay lại theo đuổi một lần nữa là được.Mạc Uyên hình như biết được suy nghĩ của ta nên muốn cười nhạo, ta liền nói: Ngài muốn cười thì cười đi"Qủa nhiên, từ phía sau phát ra tiếng cười trầm thấp, ta tức giận muốn nhanh chóng rời đi thì lại có tiếng nói truyền đến: Được! Ta đợi nàng"Người ta lập tức hóa đá, miệng lắp bắp hỏi lại "Ngài nói cái gì?", hỏi xong liền cuống quýt bịt miệng, trong đầu nổ ầm một tiếng, lại nghe hắn yếu ớt gọi "Cẩm Du, ta đợi nàng"Cuối cùng, ta vác bản mặt cà chua lao nhanh vào đường luân hồi trong sự khiếp sợ của lũ cô hồn dã quỷ...
Thể loại: cổ đại, cung đấuTên Hán Việt: Cung vi huyết / lãnh cung kiều: Toàn quân thiên hạEdit: Ndmot99Design: Chopper57Quang Khải năm thứ mười chín, thái tử quay trở lại triều ca thì hoàn thượng lại đột ngột ngã bệnh, thái y nói rằng ở núi Thiên Sơn có tuyết liên có thẻ chữa bệnh cho thánh thượng nhưng tuyết liên rất khó tìm lại bảy năm nở một lần. Mà trên đường đi tới đó vô cùng nguy hiểm nhưng thái tử vẫn một lòng muốn đi tìm liệu ngài có tìm được hay không? Chuyện gì sẽ tiếp theo sau đó mơi các bạn đón đọc.
Thanh vân có lối rồi sẽ đến, hoàng hôn tráng lệ hướng cửu trùng. Dẫu có cuồng phong nổi đất lên, ta cũng cưỡi gió phá vạn dặm. Cửu Trọng Sơn Mạch, dưới Thanh Vân Lĩnh. Trên Trắc Linh Bi loé lên ánh hào quang ngũ sắc yếu ớt, trong đó thanh quang thịnh nhất, những màu còn lại không chênh lệch nhiều. "Ngũ Linh Căn chủ Mộc, căn trị Mộc năm, còn lại bốn, hơi thấp." Bên cạnh Trắc Linh Bi, Hồng Đào, quản sự trung niên vẻ mặt uy nghiêm của Thiên Diễn Tông, cầm tấm mộc bài cuối cùng, nhíu mày nhìn nữ đồng trước mặt. Cô bé mặt mày bẩn thỉu, gầy gò như que củi, mái tóc vàng thưa thớt ướt sũng dính trên trán, hai tay đầy m.á.u tươi, đầu gối rách nát, đôi giày cỏ dưới chân chỉ còn một chiếc. Không giống những người khác được gia đình đưa đến, cô bé tự mình bò lên vạn trượng Cửu Trọng Sơn Mạch, tuy chật vật nhưng đôi mắt đen láy lại sáng như sao trời, nhìn chằm chằm vào tấm mộc bài trong tay Hồng Đào có thể quyết định vận mệnh tương lai của mình. "Phía sau còn mấy người?"