Bìa truyện
Tác giả: KK Cố Hương

Đại Ngụy vương triều, nữ đế đăng cơ, nhật nguyệt trên cao.Nhưng mà, nữ để đăng cơ, thiên hạ đại loạn, triều dã sục sôi, trong khoảng thời gian ngắn yêu ma xuất thế.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Sở Nhược Y

Thể loại: cổ trang, cung đấuBeta: Lưu NguyệtDiệp Phương Nhã không phải là con nhà quyền quý, nàng chỉ là con gái của phủ Hình Bộ.Nàng vào cung với mục đích làm tròn nghĩa vụ của một người con và mang vinh quang về cho gia tộc. Thiếu nữ mười tám, bước vào chốn thâm cung với hy vọng tìm được "thánh sủng"Giữa ba nghìn giai nhân, mỗi người một vẻ. Diệp Phương Nhã biết rằng bản thân chỉ có thể tranh sủng bằng trí tuệ. Bởi lẽ, đế vương vô tình, hồng nhan chóng lụi, tranh sủng nhờ sắc cũng sớm dẫn đến thất bại mà thôi.Đế vương chưa bao giờ có tình cảm chân chính, nhưng cũng sẽ sủng ái một người con gái.Nàng trước khi vào cung, tự thầm trong lòng, "Vạn nhất không được yêu bậc Cửu ngũ chí tôn." Bởi lẽ, trong trò chơi ái tình, ai yêu trước tất là kẻ bại!------Hắn nói: "Sủng ái nàng nhưng không thể cho nàng vị trí chính cung, chỉ có thể bảo vệ nàng khỏi những âm mưu đen tối. Nàng có nguyện ở bên cạnh trẫm?"Nàng cúi đầu khẽ đáp: "Đời này nhận được ân sủng của hoàng thượng chính là phúc phần của thần thiếp"Hậu cung, không thể có chân tình. Kẻ một lòng với đế vương, kẻ đó là người ngu ngốc. Bởi lẽ, để trở thành được một bậc Cửu ngũ chí tôn, hắn lại còn có thể biết ái tình?------Lần đầu hắn hỏi nàng: "Nàng có yêu ta hay không?". Nàng khẽ đáp: "Thiếp yêu người, có trời chứng giám" mà đôi tay giấu trong vạt áo ướt đẫm mồ hôi...Lần thứ hai, vẫn câu hỏi như vậy, nàng chỉ khẽ trả lời: "Thiếp yêu người, là thật lòng.", đáy mắt phẳng lặng không hề dao động...Lần thứ ba hắn hỏi nàng, nàng trả lời: "Nếu không yêu người, vì sao phải tranh đấu chỉ vì chút sủng ái của người, vì sao phải thấy cô đơn khi người đến chỗ nữ nhân khác? Tại sao, người trả lời thiếp đi."...------Một nô tì khẽ nói: "Hoàng hậu nương nương, người là bậc Mẫu nghi thiên hạ, chỉ có Thục phi mới là rào cản của người, nay chẳng phải cũng đổ rồi sao?"Hoàng hậu khẽ lắc đầu: "Ngươi sai rồi. Hậu cung thâm trầm nguy hiểm, người chiến thắng không phải Thục phi, cũng chẳng phải bổn cung, mà là nàng. Bao năm rồi, bao lần tuyển tú, chỉ có mình nàng vẫn giữ được thánh sủng không suy, đó mới là kẻ mạnh nhất."Phả hậu cungDanh sách thứ tự từ trên xuống dưới trong hậu cung tính từ trước khi Diệp Phương Nhã tiến cung...Hoàng hậu: Triệu thị Chính Nhất phẩm: Quý phiTòng nhất phẩm: PhiChính nhị phẩm: Hiền DungTòng nhị phẩm: Chiêu nghiChính tam phẩm: Tu nghiTòng tam phẩm: Hiền tầnChính tứ phẩm: Quý tầnTòng tứ phẩm: TầnChính ngũ phẩm: Chiêu dungTòng ngũ phẩm: Chiêu hoaChính lục phẩm: Dung hoaTòng lục phẩm: Lương nghiThất phẩm: Tiệp dưBát phẩm: Uyển nghiCửu phẩm: Quý nhânThập phẩm: Tài nhânMạt đẳng canh y: phi tần bị tội, giáng chức nặng nhất, không bằng đại cung nữ của Quý phi trở lên, không bao giờ được hầu hạ Hoàng thượng nữa.Phả Hậu cung này có vẻ rất ít, nhưng thực sự chỉ nghĩ được từng này để viết cho dễ thôi. Với lại Hoàng thượng lên ngôi chưa lâu, mới có thêm ba đợt tuyển tú nên số lượng phi tần không nhiều. Viết ra cũng để các bạn đọc hiểu cách thăng chức trong cung, nhằm tránh gây khó hiểu. Mong các bạn đón đọc.

8/10
Bìa truyện

Cỏ Dại

Đang ra
Tác giả: Thị Kim

Thể loại: Cung đấu, ngược luyến tình thâm, cường thủ hào đoạtEditor: minjay1608Fix: NirvanaPhoenixDesigner: nyan_nekoCuộc sống trãi qua nhiều thăng trầm đã luyện cho Hàm Quang một bản lĩnh hơn người nhìn thấu sự đợi, tay cầm chén rượu uống cười sang sảng rạng ngời chói lóa : “Nếu sau này ta chết, hãy chôn xác ta trong rừng mai. Khi gió xuân sang năm thổi đến, ta muốn nở nhành hoa đầu tiên.”

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Đại Tích Vũ

Bạn đang đọc truyện Nương Tử! Nàng Quá Bưu Hãn Rồi! của tác giả Đại Tích Vũ. Lạc Minh Tịch ta làm quỷ sai ở Minh Phủ đã một thời gian, cũng không còn nhớ rõ gì nữa,Ở đây cũng không có gì phiền não, từ Mạnh Bà, cho tới Diêm Vương đều đối xử với ta rất tốt.Có điều, ở đây phải làm việc cật

8/10
Bìa truyện

Ngu Tam Thất chết rồi.Phụ mẫu mắng nàng là sao chổi, lẽ ra không nên đón nàng về nhà.Đại ca, nhị ca chê nàng ngu ngốc độc ác, không thể cứu vãn.Tứ muội nói nàng mặt dày vô sỉ, cướp đoạt ý trung nhân của mình.Bọn họ ném xác nàng ra khỏi cửa, gạch tên nàng khỏi gia phả.Nào ngờ, nàng vừa chết xong, thánh chỉ liền đến —Nàng được sắc phong làm Quận chúa, cả nhà nhờ công lao của nàng mà được thăng quan tiến tước.Dựa vào cái gì chứ?Nhưng không sao — Ngu Tam Thất có thể từ cõi chết trở về. Không hành cho cái nhà cặn bã này chết đi sống lại, nàng không thể nào cam lòng!Từ đó về sau, nhân gian không còn Ngu Tam Thất, chỉ có Tam Thất sống vì chính mình!Nàng từng ban cho phụ mẫu bất tài công danh và nhan sắc trường tồn — thu lại!Từng tặng cho hai người ca ca cặn bã văn tập đại nho và thân thể khỏe mạnh — thu lại!Còn những lời dối trá mà tứ muội gieo rắc từng lần một… hừ, kẻ nói dối, phải nuốt một ngàn cây kim mới xứng đáng!Người nhà họ Ngu khóc lóc cầu xin tha thứ, Tam Thất chỉ cười lạnh:“Sự hối hận của các người đáng giá mấy đồng?”Tam Thất vốn dĩ sinh ra đã bất phàm, đôi mắt âm dương có thể thông quỷ ngục, thấy quỷ thần, phân biệt lòng người — nhưng lại bị tình thân che mờ.Khi phá tan lớp mê chướng ấy, con đường nàng đi liền sáng tỏ, phàm là nơi nàng đến, trăm quỷ đều hộ tống theo sau.Dần dần, Tam Thất phát hiện có điều bất thường:Những tiểu quỷ, đại quỷ, quỷ tướng, quỷ vương lần lượt xuất hiện quanh nàng… sao ai cũng quen mặt vậy?Đây chẳng phải là các ca ca, thúc bá, đại thẩm, tỷ muội…ở làng Hoàng Tuyền đã nhìn nàng lớn lên hay sao?Đến khi địa phủ tái hiện, nàng bước lên vương tọa ấy, nghe thấy họ gọi nàng:“Luân Hồi Ngục Chủ!”Và vào lúc nàng bị người nhà vứt bỏ, bị tất cả mọi người căm ghét, lại có một người bất chấp tất cả để nhặt xác cho nàng.Yến Độ Thiếu tướng quân nói:“Cả thiên hạ bỏ rơi nàng, chỉ có ta — Yến Độ không bỏ!”Yến Độ: “Ta sống dở chết dở nơi trần gian, cho đến khi gặp nàng mới được viên mãn, mới trở nên trọn vẹn.”

8/10