Bìa truyện

Gia Hưng Song Kiếm Các, Đỗ Nguyên Kỳ Tử Ước sinh ra vào năm Thành Hoá thứ mười chín. Đỗ Tử Ước, vốn là người Gia Hưng, là con trai dòng chính thứ ba của thương nhân bán muối Đỗ Biện, phong lưu từ nhỏ, không biết mỏi mệt, biết nhìn bảo vật, vung tiền như rác. Toàn bộ trân bảo của hai triều Hoằng Trị, Chính Đức, phân nửa đều ở trong Song Kiếm Các. Tử Ước vẽ tranh rất đẹp, học hỏi những người đương thời để mà luyện được bút ý của người vẽ, truy tìm dấu tích của thời Đường, kiệt tác xuất chúng lúc đương thời. Ấy vậy mà làm người lại bủn xỉn, kết oán với giới quan viên, phải chăng cũng là bản tính của thương nhân. Năm Chính Đức thứ mười một, Song Kiếm Các bị cháy, hơn nửa đồ sưu tập biến thành tro tàn, vào thời điểm đó có thể coi là thảm hoạ với kẻ văn nhã. Tử Ước cũng đã tạ thế, năm bốn mươi ba tuổi. Một đời lẻ bóng, sản nghiệp rơi vào tay huynh đệ, chẳng mấy chốc đã bị chia cắt mổ xẻ, điêu tàn hầu như chẳng còn lại gì.- ---《Bản ghi chép cũ bị thất lạc》Vào năm tám tuổi, y dùng một hạt vừng vi điêu, mở ra thế giới cho nàng. Năm đó, y hai mươi lăm tuổi, gia tài phong phú, có mắt nhìn báu vật, sở hữu một toà lầu đầy trân phẩm bảo vật.Vào năm mươi hai tuổi, y đưa cho nàng một cây bút lông thỏ, truyền dạy nghệ thuật cho nàng. Năm ấy, y hai mươi chín tuổi, tài hoạ tuyệt đỉnh, tuổi trẻ phong nhã, đứng đầu Giang Nam.Vào năm mười sáu tuổi, y vẽ một bức hoa sơn trà cho nàng, từ đó trở đi không còn gặp nàng nữa. Năm đó, y ba mươi ba tuổi, gia cảnh sa sút, đóng cửa không tiếp khách, ngày ngày chỉ làm bạn với cổ vật.Trong lòng mỗi người luôn có những mong mỏi thầm kín, khi chưa nói thành lời không thể phân định hình dạng rõ ràng. Nhưng sau khi đã nói ra, thì đã không kịp nữa rồi.[Hoàn toàn là hư cấu, xin đừng kiểm chứng]Tag: Chính kịchMột câu tóm tắt: Phải chăng là cố nhân đến.

8/10
Bìa truyện

Trảm Thiên

Hoàn thành
Tác giả: Thư Khanh Khanh

Năm thứ mười ta bị vùi trong vũng nước bẩn, ngay cả hài cốt cũng sắp mục nát. Lại gặp được một tiểu công chúa tuyệt vọng nhảy sông tự vẫn. Nàng ôm lấy xương đùi của ta mà khóc lóc thảm thiết. “Tiên nhân, ta dâng thân thể này cho người, chỉ mong người báo thù giúp ta.”

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

Khi Cố Diễn Sinh đến cầu hôn như đã hứa, ta vui mừng chờ đợi sau tấm bình phong. Nhưng lại nghe thấy hắn đề nghị cưới cả ta và tỷ tỷ ruột của ta vào cửa. Đại phu nhân hỏi: "Ai sẽ là chính thê?" Hắn điềm tĩnh đáp: "Đích nữ làm chính thê." Tỷ tỷ đắc ý cười: "Thẩm Thanh Đài, nhận mệnh đi, ngươi vĩnh viễn không thể thắng được ta." Nàng đẩy ngã bình phong, buộc ta phải đối mặt với Cố Diễn Sinh. Mọi người đều nghĩ ta sẽ làm loạn một trận, nhưng ta chỉ đỏ mặt lấy ra một khối ngọc bài, thẳng thừng từ chối hôn sự: "Đa tạ tiểu công gia đã để mắt đến ta, nhưng Thanh Đài đã có hôn ước, không thể vào Quốc Công phủ làm thiếp được."

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Cửu Nhất

Ta là trưởng nữ của Tấn Vương, nhưng từ nhỏ đã lớn lên ở chốn thôn quê.Phủ Tề Quốc Công chê ta quê mùa, thô kệch, muốn hủy hoại danh tiết, ép ta từ hôn.Trong tiệc Thượng Lâm, Quốc Công phủ dẫn người đến bắt gian.Tiểu thế tử Trấn Nam Vương - Triệu Tử Quý bị ném lên giường ta, mặt mày e thẹn, nắm chặt góc chăn, nói: "A tỷ, ta ngất đi rồi, quần còn chưa cởi, ta còn chưa kịp..."Lão thái quân Phủ Tề Quốc Công cười lạnh, cao giọng nói: "Nam nữ từ lúc bảy tuổi đã có khác biệt, một nam một nữ ở chung một phòng, quần áo xộc xệch, chính là không trong sạch rồi."Mọi người nghe vậy đều biến sắc.Lão thái quân đắc ý vì đã thành công hủy hoại thanh danh của ta, nhưng lại bị mọi người xúm vào đánh cho một trận tơi bời.Bà ta không biết, tiểu thế tử Trấn Nam Vương - Triệu Tử Quý gần như là do ta nuôi lớn.Không chỉ mình hắn, trong giới quyền quý hàng đầu kinh thành này, ước chừng một nửa thế hệ thứ hai đều như vậy.Nếu như bảy tuổi ở chung một phòng đã bị coi là không trong sạch, vậy thì nửa giới con cháu quyền quý, chẳng phải ai cũng không trong sạch sao?

8/10
Bìa truyện

ngắn gọn: Sủng phi thanh thuần, rất không làm màu

8/10