Bìa truyện
Tác giả: Zhihu

Sau ba năm kết hôn, tôi bị sảy th/ai ngoài ý muốn và không thể mang th/ai thêm lần nào nữa. Chồng tôi, Chu Trị Quốc, bỗng dẫn về một đứa trẻ. Anh nói rằng dù tôi không thể sinh con, thì chúng tôi vẫn có thể nhận con nuôi, anh nhất định sẽ ở bên tôi. Mẹ tôi thấy anh dẫn về một đứa trẻ không rõ lai lịch, nhất quyết muốn đem con gái của anh trai tôi cho tôi làm con nuôi, nói rằng cháu gái và tôi có qu/an h/ệ m/áu mủ, sau này cũng làm chỗ dựa cho tôi được. Sợ tôi khó xử, Chu Trị Quốc đã đồng ý để cháu gái mang danh con nuôi của tôi. Chồng yêu thương, con trai con gái đủ đầy, tôi trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, từ đó dốc lòng vì chồng và hai đứa con. Nào ngờ, vừa nuôi con cái thành tài, chồng cũng công thành danh toại, thì tôi ngã bệ/nh. Vừa có kết quả chẩn đoán u/ng t/hư, người chồng tốt và hai đứa con ngoan của tôi lập tức bỏ rơi tôi không chút do dự. Tôi ch*t thảm trong căn nhà tồi tàn không ai ngó ngàng, đến lúc ch*t mới biết rằng chồng và hai đứa con đều h/ận tôi thấu xươ/ng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày xảy ra vụ sảy th/ai năm ấy.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Ai ở bên tai

Văn án: Sau khi kế hoạch thất bại, tôi đã ở bên hệ thống. Tôi đỏ mặt co mình trong chăn, giọng nói r/un r/ẩy: "Làm...phải làm sao đây?" Anh ta nhướn mày, thản nhiên nói: "Không phải làm gì, nam chính tôi sẽ làm."

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 百香果

Tôi kết hôn chớp nhoáng với một bác sĩ, ngày thứ hai sau cưới anh ấy đã đi công tác. Tôi là người dễ quên nên cũng quên béng chuyện này luôn. Một lần bị thương phải đến bệ/nh viện, đã một tháng rồi chưa thấy “dì cả mụ” ghé thăm, bác sĩ nam đối diện hỏi tôi: "Ngoài tôi ra, em còn người đàn ông nào khác không?" Tôi lập tức nổi gi/ận: "Anh là ai? Sao lại nói chuyện với bệ/nh nhân kiểu đó?" Người đàn ông ấy lại nói: "Tiểu Tuyết, chồng em mà không nhận ra à?" Tôi:....

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Chì Hồ

Tôi xuyên vào truyện, trở thành người đồng hành học tập của thiếu gia nhà hào môn – nam chính công. Thiếu gia mắc bệ/nh tâm lý, từ nhỏ đã mang tính cách u ám và có xu hướng b/ạo l/ực. Lớn lên thì có vẻ khá hơn một chút, thành lập hẳn một phòng nghiên c/ứu. Tôi hỏi anh ta định làm gì. Anh nói muốn nghiên c/ứu th/uốc… sinh con. Tôi bình tĩnh hỏi: “Anh nghiên c/ứu cái đó để làm gì?” Anh đáp: “Cho em uống.” Tôi: “……”

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 风月煞我

Văn án: Từ nhỏ tôi đã biết, gia đình mình không giống như bao gia đình khác, nhà không có bố. Khi mẹ còn đang m/ang th/ai tôi, bố tôi đã không chờ được mà cưới con gái của lãnh đạo. Đó là tất cả những gì tôi biết về ông ta, không biết ông tên gì, bao nhiêu tuổi, trông như thế nào. Cho đến khi bà ngoại b/ệnh n/ặng, bệ/nh viện lớn nói rằng ca ph/ẫu th/uật của Giám đốc Lâm đã được xếp lịch một tháng nữa, bạn trai muốn giúp tôi chen vào, nhưng anh cũng chỉ là bác sĩ nội trú, không đủ năng lực. Nhìn bà ngoại ngày càng yếu đi, dì tôi vô tình nói ra rằng có thể để Chu Ngư liên hệ với bố con bé xem sao, biết đâu sẽ xếp được lịch sớm. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra bố tôi sống cùng thành phố với tôi, và có mối qu/an h/ệ không nhỏ ở bệ/nh viện lớn. Bà ngoại m/ắng dì tôi, bảo đừng nói nhảm: "Không chữa thì không chữa, tao sống đến tuổi này cũng đủ rồi." Tôi đóng cửa lại, hỏi dì tên ông là gì. Phương Kiến Nghiệp, hóa ra bố tôi tên là Phương Kiến Nghiệp. Tìm ki/ếm cái tên này trên thanh tìm ki/ếm, có rất nhiều tin tức, trang web chính thức còn có số điện thoại của ông. Điện thoại được kết nối. "Alô, ai đấy?" "Tôi là Chu Ngư." Móng tay tôi cắm vào lòng bàn tay. "Bố."

8/10