Bìa truyện

Bỏ Lỡ

Đang ra
Tác giả: Phù Dữ

Văn án: Tôi và Lăng Tiêu Hàn có vướng mắc tình cảm suốt mười năm. Cả thế giới đều biết tôi yêu anh ấy nhưng anh ấy không yêu tôi. Vào ngày họp lớp, anh ấy lén nắm tay tôi dưới gầm bàn. Tôi cứ nghĩ cuối cùng anh ấy cũng đã hồi tâm chuyển ý nhưng rồi sau đó anh ấy lại nói một câu “Không thể được.” Anh ấy luôn như vậy, trêu chọc người ta xong thì bỏ chạy. Tôi khuất nhục trèo xuống khỏi giường của anh ấy, hạ quyết tâm không quay đầu lại nữa…

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 识钰 等

Tôi bị trùm trường rượt đuổi, nguyên nhân là vì tôi vô tình bước vào vườn thí nghiệm và ăn một quả cà chua bi trông rất ngon mắt. Sau đó tôi mới biết đó không phải là cà chua bi. Đó là luận văn tốt nghiệp của trùm trường. "Ai đã ăn quả cà chua Cheesmanii trong vườn thí nghiệm của tôi! Đó là luận văn tốt nghiệp của tôi! Nhả ra cho tôi, a...a...a!" Tôi rụt cổ lại, yếu ớt đáp: "Vẫn chưa ăn hết, trên đó còn một quả mà." Trùm trường: "Tôi nghiên c/ứu về độ ngọt của cà chua Cheesmanii, cậu để lại cho tôi một quả thiếu dinh dưỡng thì có ích gì chứ!"

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 阿林

Trong khi tắm tại nhà tắm Đại học Bắc Kinh. Một giọng nam quen thuộc đột nhiên vang lên bên tai tôi: [Ai he he...... Bạn cùng phòng phía nam của tôi thân thiện đáng yêu nha.] [Tắm rửa còn phải mặc quần đùi.] Tay xách thùng nước màu đỏ của tôi cứng đờ, hoảng lo/ạn ngẩng đầu lên. Đối diện với ánh mắt như sói như hổ của người bạn cùng phòng. [A a a cậu ấy nhìn tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ, thật sự muốn hôn một cái.]

8/10
Bìa truyện

Tôi cư/ớp mất vị trí số một toàn khối của Chu Nhiễm, ngày hôm sau, thanh mai trúc mã của cô ta đã tỏ tình với tôi. Anh ta dùng gương mặt yêu nghiệt ấy, nhìn tôi rồi hỏi: "Đến thế giới của anh, cùng anh làm học sinh cá biệt được không?" Tất nhiên là được rồi. Tôi đồng ý ngay lập tức, hôn lên đôi môi mà tôi đã thèm khát bấy lâu. Sau đó, thành tích của tôi từ từ tụt dốc đến mức xếp chót lớp, còn thân thể của Lục Dĩ Ninh thì bị tôi "ăn sạch" từ trong ra ngoài. Cho đến ngày kết thúc kỳ thi đại học, anh ta chủ động hôn tôi lần đầu tiên, ngỏ ý muốn tôi cùng anh ta vào cao đẳng. Tôi biết, đó mới là mục đích cuối cùng mà anh ta tiếp cận tôi. Nhưng lần này, tôi chỉ nhẹ nhàng lắc lắc tờ giấy báo trúng tuyển của Thanh Hoa trong tay: "Một năm qua chơi với anh rất vui." "Nhưng tương lai nặng quá, tôi không thể theo anh được."

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 余湘怡

Trong buổi họp lớp sau kỳ thi tuyển sinh đại học, tôi đã làm một chuyện vô cùng táo bạo, đó là cư/ỡ/ng h/ôn hot boy lạnh lùng của trường. Tôi nhớ rất rõ đôi môi mềm mại của anh. Nó mềm và ngọt không khác nào thạch trái cây, phải rồi, là một viên thạch trái cây có vị cam! Khoảnh khắc ấy, mặt của chàng hot boy đen hơn cả than chì. Anh ném về phía tôi ánh nhìn sắc lẹm như thể sẽ x/é x/á/c tôi thành từng mảnh ngay tại chỗ. Đôi mắt ấy đáng s/ợ tới nỗi bây giờ nghĩ lại tôi vẫn nổi da gà. Mọi người thấy vậy liền vội vàng chạy lại khuyên ngăn: "Lục Thừa, bình tĩnh! Cậu nhất định phải bình tĩnh! Là do Hoàng Liêu Liêu lỡ uống quá nhiều thôi!" Nói xong, họ kéo tôi lùi ra xa khỏi cậu ấy một khoảng đủ an toàn. Tôi chỉ nở một nụ cười ngờ nghệch trước sự giải vây của bạn bè. ☁ Tác giả: 余湘怡

8/10