Vị Thần Cuối Cùng
Đang raTa là vị thần cuối cùng trên đời này. Bình thường không có sở thích gì, chỉ thích nghe người khắp nơi ước nguyện - Đương nhiên, đồng ý hay không thì còn phải xem tâm trạng ta như thế nào đã. Bởi vì mong ước của loài người ngàn lời như một, thật sự rất vô vị, vì thế mà đã rất lâu ta chưa hề sử dụng pháp lực. Cho đến khi cô nương ấy xuất hiện ở trước mặt ta. Cô ấy nói ước nguyện với ta, rằng mình muốn xuyên không đến thời cổ xa xưa, làm hoa khôi. Hoa khôi? Khi ta nghe thấy điều ước này, lúc đó đã lập tức bò dậy khỏi mây. Khỏi nói, ta làm thần tiên bao nhiêu năm qua, thật sự chưa từng thấy điều ước nào kỳ lạ đến nhường này, thật sự còn khiến người ta khiếp vía hơn là có người nói với ta muốn đổi đời với kẻ ăn mày. Xuất phát từ lòng ham vui, ta đã đồng ý yêu cầu của cô ấy - Thôi nào, ta vẫn nên thừa nhận là ta muốn xem kịch nên mới đồng ý. Cho dù nói như thế nào, khi ta xuất hiện ở trước mặt cô ấy, ta và cô ấy đều kích động. Ta kích động là vì cô ấy có dung mạo quá đỗi xinh đẹp, là một hạt giống tốt để làm hoa khôi, sau khi ta thực hiện điều ước của cô ấy, sẽ có thể có một màn kịch hay ho để xem. Cô ấy kích động là vì gặp được thần tiên sống, điều ước sắp sửa trở thành hiện thực, xuyên qua thời không, tiêu diêu tự tại, vui mừng thay! Trên đường đưa cô ấy xuyên qua thời không, ta từng hỏi cô ấy, tại sao lại ước nguyện như vậy. Kết quả cô ấy lại vui mừng tới nỗi muốn nhảy cẫng lên, giọng nói cũng thay đổi, cô ấy nói hoa khôi sống trong gấm vóc lụa là, tôi tớ hàng ngàn, vạn người hâm m/ộ, đám đông vây quanh - Biết bao nhiêu người cầu mà không được! Đợi đến khi ki/ếm đủ tiền, không làm nghề này nữa, hoàn lương, còn có thể cùng bạn thân vui vẻ, hát ca ki/ếm đồng tiền trong sạch, tránh xa những kẻ buôn người, phàm phu tục tử - tự tại biết bao! Cô ấy phấn khích nói với ta. Nếu như có thể gặp được một công tử nhanh nhẹn nữa thì… Khi cô ấy nói những lời này với ta, hai mắt sáng bừng, khiến cho ta dù có mấy lời muốn nói cũng không dám nói, sợ sau khi th/iêu sạch sự nhiệt tình của cô ấy, ta sẽ không có gì để vui đùa, thế là ta nhanh chóng nói với cô ấy: "Được, ta giúp cô thực hiện.”
Vẫn Không Quên Được Chàng
Đang raVăn án: Ta là sủng phi của bạo quân, nhưng ta đã buông xuôi rồi. Bạo quân ăn gà thì ta giành đùi, bạo quân đi ngủ thì ta gi/ật chăn, miếng ngọc quý mà bạo quân hết sức nâng niu được mang đến trước mặt ta thì ngày hôm sau ta lại treo miếng ngọc trên cổ chó. Bạo quân tức gi/ận, nói muốn đ/á/nh ch*t ta. Ta tiếp tục buông xuôi, cởi váy nằm sấp trên giường: “Đánh ch*t ta đi.” Hừ, đột nhiên hắn lại thay đổi ý định.
Chị dâu thứ chín
Đang raAnh trai tôi lại đưa một cô gái khác từ bên ngoài về, nói rằng đây là chị dâu mới của tôi. Đây là chị dâu thứ chín của tôi. Nhưng chị ấy khác với những người chị dâu trước đây, trên trán chị ấy có ba hoa văn màu xanh lam. Anh trai tôi không để ý đến nó, nhưng tôi biết đó là hình xăm mặt q/uỷ. Mẹ tôi đối xử rất tốt với chị dâu mới, chăm chút tới mức chị ấy trở nên mịn màng, đầy đặn. Người ta đều nói chị dâu tôi rất may mắn nhưng trong thâm tâm họ đều biết rằng chị ấy sẽ không thể sống sót cho đến ngày thứ hai sau khi cưới. Ảnh: Miwry
Giai Nhân Và Luật Sư
Đang raĐan Diễn Vy vừa rửa bát xong, đến phòng khách rút tờ giấy lau khô nước, rồi nhận được cuộc gọi của bạn thân. “Vy Vy, mình muốn về nước rồi. Vụ ly ôn của mình cuối cùng cũng thắng rồi.” Tiếng của Vũ Thư tràn đầy vui mừng. Thế nhưng Đan Diễn Vy ngơ ngác, nửa ngày cũng không biết nên đáp thế nào. Điện thoại tiếp tục truyền đến tiếng của Vũ Thư: “Vy Vy, cậu nói rất đúng, con người đều truy cầu hạnh phúc, người mình yêu là Trình Thiên, mình không nên bỏ lỡ anh ấy.” Đan Diễn Vy ‘ừ’ một tiếng, sau đó phát hiện bản thân đến tiếng ừ cũng có chút gượng gạo. “Mình sẽ cố gắng xử lý xong chuyện bên này thật nhanh, cùng lắm 1 tháng nữa sẽ trở về, Vy Vy, đến lúc đó rồi gặp!” Vũ Thư nói xong liền tắt máy, mà Đan Diễn Vy cứ cầm điện thoại đứng đó, đầu dây bên kia truyền đến tiếng ‘tút tút’ bên tai. Một bóng dáng thon dài đi ra từ phòng ngủ, thấy Đan Diễn Vy cầm điện thoại đứng ở đó, liền hỏi: “Sao vậy?” Đan Diễn Vy quay đầu lại nhìn. Dường như Lục Trình Thiên vừa tắm xong, trên người mặc áo ngủ màu xanh sẫm, đang dùng khăn lau khô mái tóc ướt sũng, cổ áo ngủ hơi mở ra, lộ ra một mảng ngực rộng, dáng người cao lớn, tóm lại rất là bổ mắt. “Không sao.” Đan Diễn Vy đặt tai nghe xuống, thuận miệng nói: “Vũ Thư nói cô ấy sắp về rồi.”
Con Dâu Trời Phú
Đang raĐọc Truyện Con Dâu Trời Phú, một tiểu thuyết ngôn tình xuất sắc của tác giả Lạc Xong. Ngộ Hạ không hề xấu hổ mà ngược lại còn vui vẻ cười phá lên: “Anh A Thận, càng ngày anh càng nói chuyện lả lơi đấy nhé, nhưng mà Hạ Hạ rấ thích như thế,2phải làm sao đây?” “Vậy… nói nhiều hơn nhé?” Nhớ năm đó, A Thận vẫn còn là tiểu nam thần trầm ổn, trưởng thành sớm, suy nghĩ luôn vô cùng đứng đắn. Nhưng từ cấp hai, sau khi xác định chuyện hẹn hò với Ngô Hạ thì lập tức bước lên con đường ngoài nghiêm túc trong ngả ngớn một đi không trở lại, hiện giờ đã sớm luyện tới cảnh giới “ngả ngớn mà mặt không đổi sắc” rồi. Thế mới nói, không có người đàn ông nào không dạy dỗ được,5chỉ có người phụ nữ không chịu nỗ lực mà thôi. Ngộ Hạ thầm nghĩ, trong vấn đề dạy dỗ chồng, cô quả thật khá là thành công đấy chứ! Không nói mặt khác, chỉ đơn thuần nhìn vào số lần hai người cãi nhau, dù sao hai người đã yêu sớm từ năm 13 tuổi, đến giờ đã 23 tuổi, suốt mười năm nhưng chưa từng cãi nhau lấy một lần. Có duy nhất một lần đỏ mặt tía tai với nhau là năm đó Ngộ Hạ đã tương tác6hơi quá thân mật với một ca sĩ nam được mời tới biểu diễn trong show thời trang The Secret. Mà lúc đó Hàn Thận cũng vừa vặn bị tuôn ra một bức ảnh đồng thời đi từ trong khách sạn ra cùng với một tiểu hoa đán. Hai người đều vô cùng bình tĩnh.