Bìa truyện
Tác giả: 棠蝶​

Tôi từng có lòng tốt giúp đỡ một nam sinh cùng bàn bị hủy dung. Cậu ta bị người khác b/ắt n/ạt, tôi nhanh chóng đứng ra bênh vực. Thành tích của cậu ta kém, tôi lập tức phụ đạo cho cậu ta. Cho đến ngày đó, dưới sự cổ vũ của mọi người, cậu ta ngại ngùng tỏ tình với tôi. Tôi đã từ chối. Kết quả sau đó, tôi nghe thấy cậu ta hút th/uốc trong nhà vệ sinh trường học, nói rằng: "Thẩm Phù à, tao đã chơi qua từ lâu rồi, đừng nhìn cô ta làm bộ thanh cao, thật ra chủ động lắm." Tôi từ thiên chi kiêu nữ(*) rơi xuống khỏi thần đàn. (*)Thiên kiêu chi nữ: con cưng của trời Cha tôi đến tìm gia đình cậu ta nói lý lẽ, kết quả là bị người cha tinh thần bất ổn của cậu ta ch/ém lo/ạn đ/âm đến ch*t. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc, không lâu sau cũng ra đi. Còn cậu ta thì vươn tay ra từ bùn lầy hướng về phía tôi, nở nụ cười tà/n nh/ẫn mà nói: "Thẩm Phù, trước kia mày ở trên trời, tao với không tới mày, giờ thì tốt rồi, mày với tao đều th/ối r/ữa trong bùn." Khi mở mắt ra lần nữa. Tôi đã quay trở lại ngày đầu tiên nam sinh cùng bàn bị hủy dung chuyển đến.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 恩养​​

Nhà ta là huyết mạch tướng thuật, có khả năng đoán định sinh tử vô thường. Đại tỷ có thể phân biệt thiện á/c, nhị tỷ biết được thọ mệnh người khác, còn ta thì nhìn thấy cách mà người ta sẽ ch*t. Ngoại trừ tứ muội là được nhặt về, chỉ biết ôm chân ta. Sau khi cha qu/a đ/ời, hoàng đế ban hôn cho chúng ta. Trong đại điện chọn phu quân, đại tỷ và nhị tỷ chọn hoàng thúc và thái tử, chỉ còn lại thừa tướng và tướng quân. Tứ muội quỳ xuống c/ầu x/in ta nói cho nàng biết, ai là người có kết cục tốt nhất. Ta chỉ về phía thừa tướng. Nhưng tứ muội lại không tin lời ta nói, giành trước chọn thiếu niên tướng quân mà nàng yêu mến, cũng là người từng có tình ý với ta. Nàng ta tự cho là thông minh, nghĩ rằng ta cố tình giữ lại điều gì đó. Nhưng nàng không biết, lần đầu tiên nhìn thấy nàng ta, ta đã thấy nàng ta sẽ ch*t trong tay ta.

8/10
Bìa truyện

Liên Nương

Hoàn thành
Tác giả: 墨叶之岚​

Ta là thứ nữ Tướng phủ, quốc nạn ập xuống, khi chạy thoát thân, ta đã chia lương khô trong tay cho ăn mày bên đường. Đích tỷ của ta thì theo người nhà đi nương nhờ tướng quân. Sau này tên ăn mày khởi nghĩa đoạt quyền, ta được phong làm hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ. Còn đích tỷ phải làm quân kỹ, mỗi ngày phải tiếp mấy trăm người, sống không bằng ch*t. Sống lại một kiếp, đích tỷ giơ tay đ/á/nh rơi bánh nướng của ta, đưa bánh ngọt đẹp mắt cho tên ăn mày: “Ăn đi, nếu không đủ ở đây vẫn còn.”

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 宫墙往事

Cho dù biết thiếu niên sa sút trước mắt tương lai sẽ nắm giữ thiên hạ, nhưng ta vẫn muốn từ hôn với hắn ta. "Tỷ tỷ, tại sao?" Ân Can giữ ch/ặt ta, ánh mắt ngập tràn sự cố chấp như thể ta chính là kẻ phụ bạc. Khả năng diễn xuất tốt thật. Nếu như ta không sống lại một lần thì cũng sẽ không nhận ra, thiếu niên trước mắt này sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho sủng phi của hắn ng/ược đ/ãi đến ch*t, mặc cho ta khóc than x/é ruột x/é gan.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 阿茗

Ta chỉ là một sát thủ liều lĩnh vì châu báu vàng bạc, một thân một mình, không lo không sợ, bị bao vây bởi tầng tầng lớp lớp vũ khí, ta mang theo một con d/ao dài và gi*t chóc một cách hung hãn mà không hề đắn đo. Ta thích mặc hồng y và đeo mặt nạ q/uỷ, ta giống như một con q/uỷ x/ấu xa bò ra từ địa ngục đang đứng giữa những x/á/c ch*t, cơ thể ta bị một thanh trường ki/ếm x/é nát, hồng y nhuốm m/áu. Nam tử mặc đồ đen nhất định là Tiết Phương, trên tay hắn là Toái Cốt xích* đ/áng s/ợ. Tiết Phương nhướng mày nhìn ta, giơ tay lau vết m/áu trên mặt, đột nhiên mỉm cười. (xích ngh/iền n/át xươ/ng) Trong không khí nồng nặc mùi m/áu, ta đứng bất động, chỉ nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta. Ánh hoàng hôn càng nhuộm đỏ khung cảnh trong tầm mắt ta, Tiết Phương thả Toái Cốt xích xuống, từng bước một đi về phía ta, ta thờ ơ cầm ki/ếm nhìn hắn từng bước một đến gần. “Hồng Y Q/uỷ Diện, đã ngưỡng m/ộ từ lâu.” hắn đứng trước mặt ta không làm gì. "Kinh Đô Danh Vệ, đã ngưỡng m/ộ từ lâu." ta trả lời: "Giao chủ tử của ngươi ra, ta không có hứng thú với ngươi." "Chủ tử là chủ tử của ta, ta ở đây ngươi đừng hòng lại gần ông ấy." Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới , "Không ngờ có ngày gặp được Hồng Y Q/uỷ Diện nổi tiếng, chúng ta đấu một trận đi." Ta lười nói chuyện vô nghĩa với hắn ta nên chỉ dùng ki/ếm ch/ém. Hắn nhặt một con d/ao ngắn bên x/á/c của một cái x/á/c , khéo léo tránh đò/n tấn công của ta. Sau một hồi giằng co, con d/ao ngắn của hắn cuối cùng cũng chạm vào cằm ta, còn ki/ếm của ta chạm vào cổ hắn. "Hòa, ta phải làm sao đây?" hắn ta nghiêm túc nhìn ta, giống như hổ sói đang chờ cơ hội, đột nhiên dùng mũi d/ao chọc vào mặt nạ q/uỷ của ta, dùng lòng bàn tay đ/á/nh vào tay cầm ki/ếm của ta, ki/ếm rơi khỏi tay. Cánh tay dài của hắn khóa ch/ặt eo ta, cúi đầu cắn môi ta. Thật là một con chó đi/ên. Hắn mở mắt nhìn ta, ta trừng mắt nhìn hắn, cắn ch/ặt môi hắn, hắn hôn mạnh hơn, siết ch/ặt vòng tay trong đôi mắt ch/áy bỏng niềm đam mê. Trong phút chốc ta đắm chìm trong vực sâu. Khi ta sắp ngạt thở, hắn mới buông ta ra với vẻ mặt hài lòng sau khi chiếm tiện nghi của ta. "Tiền bối, gặp lại sau." hắn ta vui vẻ đeo mặt nạ q/uỷ cho ta, vuốt mặt ta một cái rồi quay người biến mất không dấu vết. "Đồ chó." Ta ch/ửi rủa, môi ta đ/au nhức, đôi môi nứt nẻ bị nụ hôn của hắn làm ẩm.

8/10