Bìa truyện
Tác giả: 魏满十四碎

Năm năm trước, khi mới 18 tuổi, tôi từng cố tình quyến rũ Cố Kỳ Cẩn rồi bị anh gh/ét cay gh/ét đắng. Năm năm sau, tôi trở thành thư ký của anh, làm việc cần mẫn như trâu ngựa. Vốn dĩ đã an phận rồi, nhưng một lần bất ngờ đ/ập trán vào người anh lại khiến tôi có khả năng nhìn xuyên thấu quần áo của anh. Người khác thấy Cố Kỳ Cẩn vận vest chỉn chu, lạnh lùng nghiêm nghị, chẳng bao giờ nở nụ cười. Còn trong mắt tôi chỉ có cơ bụng săn chắc gợi cảm... và chiếc quần l/ót đen kiểu "bullet". Mỗi ngày đi làm đều là cực hình, tôi sợ ánh mắt mình quá bi/ến th/ái khiến anh nghĩ tôi vẫn chưa từ bỏ ý đồ x/ấu. Để tránh hiểu lầm, tôi quyết định ki/ếm một anh bạn trai. Ngày xem mắt, Cố Kỳ Cẩn chặn tôi trong phòng trà. "Em mặc thế này định đi gặp ai?" Mặt anh ta xanh lè, giọng lạnh băng: "Quần ren xuyên thấu màu tím à?" Khoan đã! Sao anh ấy biết tôi mặc quần l/ót ren tím?!

8/10
Bìa truyện
Tác giả: A Lucky Girl

Văn án: Trong đêm tân hôn, chồng tôi thà ngủ dưới đất cũng không đồng ý chạm vào tôi, tôi không khóc. Cưới nhau hai năm, chồng tôi dẫn bạn học của anh ta về nhà, nói muốn l/y h/ôn với tôi, tôi không khóc. Sau khi l/y h/ôn, lúc tôi bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà, tôi cũng không khóc. Chồng cũ của tôi đăng báo nói muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ với tôi, tôi cũng làm ngơ như không thấy. Ngày thành lập đất nước mới, tôi ngẩng đầu nhìn lá cờ đỏ năm ngôi sao vàng tung bay trên cao, nước mắt kích động thấm ướt cổ áo.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 简简兔子

Văn án: Tôi đang ngồi trên ghế sofa cạnh giường, mọi chuyện xảy ra tối qua vẫn còn rõ mồn một. Tiệc rư/ợu ăn uống linh đình, ảnh hậu chói lọi, người đại diện giỏi giang, cùng với người đàn ông đêm xuân triền miên. Tuy rằng, tôi đã sớm vô cùng thất vọng với Tưởng Vân Huy, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới hắn sẽ tự tay "dâng" tôi cho Lục Thừa Nghiễn. Mà tất cả đều là vì Diệp Đại Vân, ảnh hậu được hắn nâng niu trong lòng. Nếu như nói lúc trước tôi đối với Tưởng Vân Huy còn có một chút chờ mong hy vọng, hiện tại chỉ còn lại có lòng tràn đầy thất vọng cùng h/ận ý.

8/10
Bìa truyện

Văn án: Lúc bốn tuổi, ta ch//ặt x//á/c mèo rừng trong cung; lúc năm tuổi ta bắt cả vườn chim để làm bức tranh "Bách Cầm Đồ". Từ hoàng thượng, hoàng hậu đến cung nữ thái giám đều nói ta là kẻ đ///iên. Chỉ có hoàng tỷ ôm ch/ặt lấy ta, c/ầu x/in phụ hoàng mẫu hậu đừng đưa ta đi, th/ề đ/ộc sẽ dạy dỗ ta nên người. Chậc, thật sự là không thể làm trái ý tỷ ấy. Thế nên ta bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn. Một khi đã giả vờ là tròn mười năm. Cho đến khi hoàng tỷ bị gả đi hòa thân, ch*t chỉ một tháng sau khi được phong làm phi. Ta tìm đến phụ hoàng: "Để con đi hòa thân."

8/10
Bìa truyện
Tác giả: 呆毛大魔王

Văn án: Trong buổi họp thường lệ của công ty, tôi mơ màng buồn ngủ, thế nên lén lút mở điện thoại, gửi tin nhắn qu/ấy r/ối cho soái ca có cơ bụng trên Douyin. “Bảo bảo, em thấy cơ vai của anh có chút vấn đề, có muốn em đem chân đặt lên đó thử không?” “Muốn thì nhắn 1, không muốn thì V* cho em 50.” *微=V:Cách nói ngắn gọn của việc chuyển tiền qua Wechat. Giây tiếp theo, tin nhắn giống như thế xuất hiện trên màn hình lớn của phòng họp. Mà cái tên sếp được gọi là m/a v/ương ă/n th/ịt ng/ười có khuôn mặt như tảng băng trôi kia bình tĩnh thoát khỏi màn hình, bấm vài con số trên điện thoại của mình. “+¥50000.” “Đang đi làm, em qua một bên chơi đi.” Tôi: ?????!

8/10